Nhìn ngọn lửa màu tím đậm đang cuồng bạo nhảy múa trước mặt, trong đôi mắt Trần Hạo lóe lên một tia rực rỡ. Hắn không chút do dự, ngồi xếp bằng xuống trước hộp sắt, hai tay kết ấn, một luồng lực hút cuồng bạo từ trong lòng bàn tay hắn bộc phát ra, trực tiếp đem ngọn U Minh Địa Hỏa kéo thẳng vào trong cơ thể.
"Điên rồi! Người này điên rồi sao?! Dùng nhục thân Tụ Khí Cảnh để trực tiếp nuốt chửng địa hỏa?!" Xích Dương Chân Nhân tàn hồn đứng bên cạnh nhìn thấy cảnh này, hoảng sợ đến mức thiếu điều rớt cả hàm. Lão năm xưa đạt tới nửa bước Hóa Thần mà khi luyện hóa ngọn lửa này còn phải chuẩn bị vô số đan dược phòng hộ và trận pháp trợ giúp, vậy mà thiếu niên này lại dám nuốt chửng một cách thô bạo như vậy!
"Oanh!"
U Minh Địa Hỏa vừa lọt vào trong kinh mạch của Trần Hạo, liền như một con mãnh thú bị chọc giận, điên cuồng bùng nổ, muốn thiêu rụi toàn bộ lục phủ ngũ tạng và kinh mạch của hắn thành tro bụi. Toàn thân Trần Hạo trong nháy mắt bị một tầng hỏa diễm màu tím bao bọc, da thịt hắn bắt đầu nứt nẻ, máu tươi vừa chảy ra liền bị bốc hơi.
"Hừ, chỉ là một ngọn địa hỏa nhân gian, cũng muốn phản phệ bổn tôn? Vạn Kiếp Thần Quyết, trấn áp cho ta!"
Trần Hạo trong lòng khẽ quát một tiếng. Giọt Thần Vương Bổn Nguyên Huyết trong tim hắn đột ngột đập mạnh một cái, một luồng Chân Khí màu vàng-đen mang theo hơi thở hủy diệt và vạn kiếp bất diệt cuồn cuộn lao ra khỏi đan điền, hóa thành một cái lưới lớn, thô bạo bao vây lấy ngọn U Minh Địa Hỏa.
"Xèo xèo xèo!"
Hai luồng năng lượng đỉnh cao điên cuồng va chạm, cắn nuốt lẫn nhau bên trong cơ thể Trần Hạo. Nỗi đau đớn này tương đương với việc bị hàng ngàn con dao cưa xẻ kinh mạch cùng một lúc, nhưng thần sắc Trần Hạo vẫn kiên định như bàn thạch, không thèm rên rỉ lấy một tiếng. Nhục thân Vạn Kiếp Thần Thể của hắn dưới sự thiêu đốt của địa hỏa, những tạp chất cuối cùng ẩn sâu trong xương tủy liên tục bị ép ra ngoài rồi bị đốt thành hư vô, khiến gân cốt hắn càng thêm dẻo dai, tỏa ra ánh sáng ngọc thạch lung linh.
Cứ như vậy, ba ngày ba đêm trôi qua trong nháy mắt.
Đến rạng sáng ngày thứ tư, ngọn U Minh Địa Hỏa màu tím đậm rốt cuộc bị luồng Vạn Kiếp Chân Khí của Trần Hạo hoàn toàn thuần phục, khuất phục biến thành một đốm lửa nhỏ màu tím đen, ngoan ngoãn nằm ở trung tâm đan điền của hắn, chậm rãi xoay tròn.
Vào khoảnh khắc địa hỏa hoàn toàn bị luyện hóa, một luồng linh lực tinh thuần, khổng lồ nương theo ngọn lửa phản phệ ngược trở lại đan điền của Trần Hạo. Cơn bão Chân Khí trong đan điền hắn cuồn cuộn dâng cao, thô bạo đâm rách tầng gông cùm xiềng xích cuối cùng của Tụ Khí Cảnh tầng sáu.
"Rắc!"
Một tiếng động giòn giã vang lên trong tâm thức. Khí thế trên người Trần Hạo đột ngột tăng vọt lên một tầm cao mới, Chân Khí màu vàng-đen dày đặc như chất lỏng, mơ hồ có những tia lửa màu tím quấn quýt bên trên.
Tụ Khí Cảnh tầng bảy! Trần Hạo rốt cuộc đột phá, chính thức bước vào hàng ngũ Tụ Khí Cảnh hậu kỳ! Giờ đây, thực lực chân chính của hắn phối hợp với U Minh Địa Hỏa, cho dù đối mặt với cường giả Linh Hải Cảnh sơ kỳ, hắn cũng có tự tin một kiếm chém chết!
Hắn mở bừng đôi mắt, hai luồng tử mang sắc lẹm như thần kiếm bắn ra xé rách màn đêm trong đại điện, đem tàn hồn của Xích Dương Chân Nhân dọa cho sợ hãi lui lại mấy bước.
"Chúc mừng tiền bối đột phá! Thực lực của tiền bối đúng là tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả!" Xích Dương Chân Nhân vội vàng nịnh nọt.
Trần Hạo đứng dậy, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn trong cơ thể, khẽ gật đầu. Hắn nhìn về phía bộ hài cốt, phất tay một cái, một luồng Chân Khí nhẹ nhàng cuốn lấy chiếc la bàn cổ bằng đồng thu vào tay: "Ta ăn nói giữ lời, niệm tình ngươi hiến tặng địa hỏa, bổn tôn sẽ tiễn ngươi vào luân hồi."
Hắn khẽ búng ngón tay, một luồng lôi đình Chân Khí ấm áp, thuần tịnh bao bọc lấy tàn hồn của Xích Dương Chân Nhân, xóa sạch hoàn toàn những oán niệm và hỏa độc vạn năm qua bám trên hồn thể lão, biến lão thành một đốm sáng trắng thuần khiết rồi chầm chậm tiêu tán vào hư không sâu thẳm.