Mặc kệ sự chấn động để lại sau lưng, Trần Hạo và Lâm Nhược Y trực tiếp đi lên đỉnh Thanh Trúc Phong. Sau khi tạm biệt Lâm Nhược Y ở động phủ số ba, Trần Hạo bước vào tòa động phủ số một dành riêng cho mình.
Ngay khi bước qua thạch môn, một luồng linh khí nồng đậm như muốn hóa thành nước ùa vào mặt, khiến Trần Hạo cảm thấy tinh thần sảng khoái. Bên trong động phủ được bố trí vô cùng đơn giản nhưng tinh tế: Một chiếc giường ngọc làm bằng Hàn Băng Thạch có tác dụng định thần tịnh tâm, một chiếc bồ đoàn tu luyện, và một cái tụ linh trận nhỏ được khắc trên vách đá.
Trần Hạo đi tới giữa động phủ, phất tay một cái, năm vạn linh thạch hạ phẩm nhận được từ phần thưởng đại khảo ngoại môn đổ ra như một ngọn núi nhỏ, tỏa ra hào quang lấp lánh và linh khí nồng nặc đến mức mắt thường cũng có thể nhìn thấy.
"Ngoại môn ân oán đã dứt, Triệu Khải đã chết, ngắn hạn nội môn chấp sự cũng không điều tra ra được đến đầu ta. Nhưng tên Tề Phong kia chắc chắn sẽ không cam lòng, ca ca gã là Tề Lôi Tụ Khí tầng bảy... Với thực lực hiện tại của ta, giết Tề Lôi không khó, nhưng để đối phó với những lão quái vật chân chính ở nội môn, ta cần thực lực mạnh hơn nữa."
Trần Hạo khoanh chân ngồi trên bồ đoàn ngọc, đôi mắt nhắm lại, tâm thần chìm vào trong thức hải.
"Vạn Kiếp Thần Quyết, nghịch chuyển càn khôn, luyện!"
Hắn khẽ quát một tiếng trong lòng. Bộ công pháp tối cao của Thần Vương tiền thế bắt đầu vận chuyển điên cuồng. Đan điền của hắn giống như một cái hố đen khổng lồ mở rộng miệng, sản sinh ra một lực hút kinh người.
"Hưu! Hưu! Hưu!"
Ngọn núi năm vạn linh thạch xung quanh hắn bắt đầu rung chuyển. Từng luồng linh khí thô bạo, tinh thuần màu bá đạo từ trong linh thạch bị cưỡng ép rút ra, hóa thành mười mấy con rồng linh khí nhỏ dài, điên cuồng lao vào trong lỗ chân lông của Trần Hạo.
Nếu có một vị trưởng lão nội môn ở đây chứng kiến cảnh tượng này, chắc chắn sẽ bị dọa cho hồn phi phách tán. Người bình thường tu luyện chỉ dám hấp thu từng chút một linh khí từ linh thạch, sau đó cẩn thận luyện hóa qua kinh mạch để tránh bạo thể mà chết. Nhưng Trần Hạo lại giống như một con hung thú viễn cổ, trực tiếp nuốt chửng linh khí với số lượng lớn như vậy!
Nhưng nhục thân của hắn là Vạn Kiếp Thần Thể. Các đường kinh mạch rộng lớn và kiên cố như những dòng đại giang đại hải, mặc cho linh khí cuồn cuộn va đập cũng không hề có một vết nứt.
Trong tim hắn, giọt Thần Vương Bổn Nguyên Huyết màu tím vàng dường như cảm nhận được nguồn năng lượng dồi dào, bắt đầu khẽ đập động nhịp nhàng, phóng thích ra từng luồng năng lượng màu tím huyền bí, dung nhập vào trong Chân Khí của hắn, khiến luồng Chân Khí màu vàng-đen càng thêm ngưng tụ và mang theo một luồng uy áp chí cao vô thượng.
Thời gian trôi qua từng giờ từng phút.
Ngày thứ nhất, một vạn linh thạch biến thành đá vụn màu xám trắng. Khí thế của Trần Hạo ổn định ở Tụ Khí Cảnh tầng ba đỉnh phong.
Ngày thứ hai, thêm hai vạn linh thạch tiêu hao sạch sẽ. Trong đan điền của hắn phát ra một tiếng nổ trầm hùng vang dội, sương mù Chân Khí triệt để hóa thành một dòng suối nhỏ lượn lờ. Đột phá! Tụ Khí Cảnh tầng bốn!
Ngày thứ ba, khi viên linh thạch cuối cùng trong năm vạn viên biến thành cát bụi, toàn bộ động phủ bỗng nhiên rung chuyển một cách kịch liệt.
Trần Hạo mở bừng đôi mắt, hai luồng kim mang dài tới một thước từ trong mắt hắn bắn ra, trực tiếp xuyên thủng một mảng vách đá đối diện. Khí thế trên người hắn lúc này thâm trầm, bao la như vực sâu vạn trượng, áp lực nặng nề khiến không khí trong động phủ cũng muốn ngưng tụ lại.
Tụ Khí Cảnh tầng năm đỉnh phong!
Chỉ trong vòng ba ngày ngắn ngủi, tiêu hao sạch sẽ năm vạn linh thạch hạ phẩm, liên tục đột phá hai tầng cảnh giới nhỏ. Tốc độ này nếu truyền ra ngoài, chỉ sợ toàn bộ Thanh Vân Tông, thậm chí là cả vương triều này cũng phải điên cuồng.
Trần Hạo đứng dậy, cảm nhận được sức mạnh Chân Khí cuồn cuộn như đại dương trong cơ thể, khóe miệng khẽ nhếch lên: "Hiện tại, cho dù là cường giả Tụ Khí Cảnh tầng chín đối mặt với ta, ta cũng có thể dùng một quyền đánh nát. Hôm nay dường như chính là ngày Tẩy Tủy Trì mở ra."