Chương 29: Nghịch trảm đệ tử chân truyền, Cường thế xuất quan
Gió giận rít gào thổi qua đỉnh ngọn núi đá hoang vu. Bầu trời xám xịt của Vạn Pháp Mật Cảnh thình lình bị một đạo kiếm quang rực rỡ xé toạc làm hai nửa. Đạo kiếm quang kia dài tới vạn trượng, mang theo ý chí bén nhọn có thể chém đứt giang sơn, quét sạch mọi chướng ngại trên đường đi, thẳng tắp lao về phía đỉnh núi nơi Huyền Bảo Bình đang đứng.
Uỳnh!!!
Kiếm quang tiêu tán, lộ ra thân ảnh của Kiếm Vô Trần. Gã đứng lơ lửng trên không trung, trường bào trắng như tuyết bay phần phật, trên lưng thanh cổ kiếm reo vang âm trầm, một luồng kiếm ý đại viên mãn hộ thân hóa thành vô số thanh kiếm khí vô hình xoay quanh, khiến không gian xung quanh gã liên tục xuất hiện những vệt đen rách nứt nhỏ.
"Ngươi chính là Huyền Bình?"
Kiếm Vô Trần cúi đầu nhìn thiếu niên áo xám phía dưới, ánh mắt lạnh lùng như nhìn một bộ thi thể: "Sát hại hơn ba trăm đệ tử nội môn Đông Hoang Thánh Địa ta, bất luận ngươi dùng bí pháp gì để áp chế tu vi lừa gạt đại trận tiến vào đây, hôm nay thiên hạ này cũng không ai cứu được ngươi."
Bảo Bình chầm chậm ngẩng đầu lên. Đôi mắt xám bạc của hắn nhạt nhòa không một chút gợn sóng, khóa chặt lấy Kiếm Vô Trần. Sức mạnh của hạt Kim Đan kỳ tầng hai sơ kỳ vừa mới đột phá trong đan điền hắn đang cuồn cuộn lưu chuyển, phối hợp với lực lượng tám mươi vạn cân nhục thân, khiến mỗi nhịp thở của hắn đều làm cho mặt đất dưới chân xuất hiện những vết rạn nứt.
"Một kẻ sắp chết, nói nhiều lời vô ích." Bảo Bình nhàn nhạt đáp, hai tay vẫn thủy chung chắp sau lưng, thần thái ngạo nghễ tột cùng.
"Cuồng vọng! Để ta xem ngươi có bao nhiêu bản lĩnh!"
Kiếm Vô Trần gầm lên một tiếng, tay phải quyết kiếm búng mạnh vào chuôi cổ kiếm sau lưng.
Xoảng!!!
"Thiên Kiếm Trảm Yêu — Vạn Kiếm Quy Tông!"
Thanh cổ kiếm lăng không bay lên, chớp mắt một cái hóa thành vạn đạo kiếm quang rực rỡ lấp đầy cả bầu trời mật cảnh. Mỗi một đạo kiếm quang đều chứa đựng Chân Nguyên Trúc Cơ tầng tám đỉnh phong cùng kiếm ý chí thuần, điên cuồng lao xuống như mưa sa bão táp, khóa chết toàn bộ không gian lui bước của Bảo Bình.
Nhất kích này cường đại đến mức, ngay cả một vị tu sĩ Kim Đan kỳ tầng một bình thường nếu đối diện cũng phải tránh né ba phần mũi nhọn.
Thế nhưng, Bảo Bình từ đầu đến cuối không hề di chuyển nửa bước. Ngay khi vạn đạo kiếm quang chỉ còn cách đỉnh đầu hắn chưa đầy ba trượng, hắn thình lình tiến lên một bước, bàn tay phải hóa thành một màu ngọc thạch xám bạc, nắm chặt lại thành quyền, không dùng đến một tia Chân Nguyên, thuần túy dựa vào sức mạnh nhục thân tám mươi vạn cân thô bạo đấm thẳng lên bầu trời!
"Phá cho ta!"
UỲNH VÀO!!!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa, tựa như một viên thiên thạch khổng lồ va chạm vào mặt đất vang lên. Lực lượng cơ nhục kinh hoàng của Bảo Bình đánh ra một luồng quyền phong vô hình nhưng bá đạo tột cùng, chấn nát không khí tạo thành một vòng tròn sóng xung kích màu trắng xóa khuếch tán diện rộng.
Rắc... Rắc... Răng rắc!
Dưới ánh mắt kinh hãi tột độ của Kiếm Vô Trần, vạn đạo kiếm quang rực rỡ kia khi chạm vào luồng quyền phong vô hình bạo liệt này, giống như những khối thủy tinh mỏng manh, thình lình đồng loạt nổ tung thành ngàn vạn đốm sáng tàn tạ. Ngay cả thanh bản mệnh cổ kiếm của gã cũng bị chấn bay ngược trở lại, thân kiếm run rẩy kịch liệt phát ra tiếng nức nở đầy đau đớn.
"Cái... Cái gì?! Tay không đánh nát Vạn Kiếm Quy Tông?!" Kiếm Vô Trần da đầu tê dại kịch liệt, trong lòng dâng lên một sự hoảng sợ chưa từng có. Gã rốt cuộc đã hiểu tại sao Lôi Băng lại chết thảm như vậy. Tên ma đầu trước mặt này, nhục thân đã mạnh mẽ đến mức vượt qua phạm trù hiểu biết của gã.
"Kiếm ý của ngươi, quá yếu. Không bằng một góc của Huyền Thiên Kiếm Tông mười vạn năm trước."
Bảo Bình thân hình quỷ mị chớp mắt một cái đã biến mất tại chỗ. Khi gã xuất hiện trở lại, đã là đứng ngay trước mặt Kiếm Vô Trần, khoảng cách giữa hai người chưa đầy một gang tay. Đôi mắt xám bạc của hắn tràn ngập sự tàn nhẫn và ma tính.
"Chết đi!"
Kiếm Vô Trần hoảng hốt, bản năng sinh tồn khiến gã không kịp suy nghĩ, lập tức từ trong ngực lấy ra một đạo phù ấn làm bằng ngọc thạch màu vàng tử kim — Nguyên Anh Pháp Chỉ do Thánh chủ Cổ Thiên Thông ban tặng!
"Sư tôn cứu ta!" Kiếm Vô Trần điên cuồng bóp nát đạo phù ấn.
Oanh!!!
Hư không phía sau Kiếm Vô Trần kịch liệt vặn vẹo, một vệt hào quang tử kim khổng lồ dâng lên, thình lình ngưng tụ thành một bóng người khổng lồ cao tới mười trượng, ngũ quan uy nghiêm lãnh khốc, chính là hư ảnh ý chí của Cổ Thiên Thông!
"Nghịch tặc phương nào, dám tổn hại đệ tử của bản tọa?!" Hư ảnh Cổ Thiên Thông gầm lên một tiếng như sấm rền, bàn tay khổng lồ mang theo quy tắc lực lượng của Nguyên Anh Kỳ tầng bốn trung kỳ thô bạo chém thẳng xuống đỉnh đầu Bảo Bình.
Nhất kích này chứa đựng ba phần lực lượng chân chính của một vị Nguyên Anh đại năng, đủ để mạt sát bất kỳ tu sĩ Kim Đan kỳ nào dưới tầng năm.
Đối diện với hư ảnh Nguyên Anh chấn thiên này, Bảo Bình không một chút sợ hãi, ngược lại trong mắt bùng nổ ra một luồng hung quang điên cuồng tột độ: "Cổ Thiên Thông! Chỉ một đạo ý chí rác rưởi mà thôi, cũng muốn cản ta?!"
"Huyền Thiên Thôn Phệ Quyết — Thần Ma Nộ!"
Bùm!!!
Hạt Kim Đan kỳ tầng hai sơ kỳ trong bụng Bảo Bình điên cuồng xoay chuyển. Chân Nguyên ba màu ánh bạc, lôi điện và hắc khí ma năng như núi lửa phun trào bộc phát toàn diện, ngưng tụ sau lưng hắn thành một vòng tròn đen thâm thúy khổng lồ.
Bảo Bình nâng lên hai ngón tay, nhắm thẳng vào bàn tay khổng lồ của Cổ Thiên Thông mà chém xuống.
"Huyền Thiên Kiếm Chỉ — Nghịch Mệnh Trảm!"
Một đạo kiếm chỉ khổng lồ màu xám bạc dài tới ba mươi trượng, quấn quýt lấy vô số lôi điện và hắc khí cuồng bạo lăng không xuất thế. Đạo kiếm chỉ này mang theo ý chí nghịch thiên cải mệnh, thô bạo chém thẳng vào bàn tay khổng lồ tử kim.
UỲNH VÀO TÀ!!!
Cả tòa Vạn Pháp Mật Cảnh lúc này dường như sắp sửa sụp đổ hoàn toàn. Luồng sóng xung kích năng lượng kinh thiên động địa thổi quét qua vạn dặm ranh giới, chấn bay toàn bộ cây cối, đá tảng thành tro bụi.
Dưới ánh mắt ngỡ ngàng của Kiếm Vô Trần, đạo kiếm chỉ nghịch thiên của Bảo Bình chớp mắt một cái đã chém rách đôi bàn tay khổng lồ của hư ảnh Nguyên Anh, rồi thô bạo đem toàn bộ hư ảnh ý chí của Cổ Thiên Thông chém thành ngàn vạn mảnh vụn năng lượng!
"Không... Không thể nào! Ý chí của Sư tôn bị chém nát?!" Kiếm Vô Trần tinh thần hoàn toàn sụp đổ, gã ngã nhào xuống đất, không còn một chút khí khái của thiên kiêu số một.
Bảo Bình bước tới, năm ngón tay như vuốt rồng gắt gao bóp chặt lấy đỉnh đầu Kiếm Vô Trần, thanh âm vô tình hạ xuống:
"Trở thành chất dinh dưỡng cho ta đi."
"Đại Thôn Phệ!"
Hưu!!!
Luồng hắc quang thâm thúy từ vòng tròn đen trên ngực Bảo Bình bộc phát đến mức cực điểm. Tu vi Trúc Cơ tầng tám đỉnh phong, cùng với kiếm ý tinh thuần đại viên mãn cả đời của Kiếm Vô Trần, điên cuồng biến thành một dòng sông ánh sáng màu trắng rực rỡ, bị Bảo Bình thô bạo hút sạch sẽ vào trong cơ thể.
Chỉ trong vòng mười hơi thở, Kiếm Vô Trần — thiên kiêu số một của Đông Hoang Thánh Địa, hóa thành một bộ xác khô rỗng tuếch, rã ra thành bụi cát tiêu tán giữa trần gian.
Nuốt chửng vị thiên kiêu mạnh nhất này, hạt Kim Đan trong đan điền Bảo Bình khẽ xoay chuyển, hấp thu trọn vẹn cỗ kiếm ý tinh thuần kia, khiến Chân Nguyên ba màu của hắn mơ hồ có thêm một tia sắc bén tột cùng của kiếm đạo. Tu vi Kim Đan tầng hai sơ kỳ hoàn toàn củng cố vững chắc.
Hắn phất tay thu hồi thanh cổ kiếm và nhẫn trữ vật của Kiếm Vô Trần, ánh mắt nhìn về phía lối ra của mật cảnh, lạnh lùng lẩm bẩm: "Con mồi trong này đã gặt hái sạch sẽ. Tiếp theo... đến lượt đám lão già ngoài kia rồi."
Cùng lúc đó, tại quảng trường bên ngoài Thánh Sơn Vạn Pháp.
Rắc!!!
Một tiếng nổ giòn giã vang lên từ trên đài cao. Tấm hồn bài màu tử kim đại biểu cho sinh mệnh của Kiếm Vô Trần thình lình nứt ra một đường rãnh khổng lồ, rồi vỡ vụn thành ngàn vạn mảnh nhỏ trước mắt tất cả mọi người.
"Vô... Vô Trần chết rồi?!"
Thánh chủ Cổ Thiên Thông sắc mặt trong nháy mắt biến thành trắng bệch, rồi thình lình đỏ ngầu lên như máu. Gã hộc ra một ngụm máu tươi kịch liệt, luồng uy áp Nguyên Anh tầng bốn trung kỳ cuồn cuộn bộc phát chấn nát toàn bộ tòa long ỷ dưới thân: "Nghịch tặc!!! Bản tọa đã cảm nhận được, đạo Nguyên Anh Pháp Chỉ của bản tọa đã bị gã phá hủy! Gã đã giết Vô Trần!"
Cả quảng trường vạn người lúc này rơi vào sự kinh hoàng tột độ. Kiếm Vô Trần — thiên kiêu số một, giữ trong tay Nguyên Anh Pháp Chỉ, vậy mà vẫn bị vị ma đầu mang tên "Huyền Bình" kia sát hại?!
"Mở trận! Mở ngay Đại Trận Hộ Phái cho ta!" Cổ Thiên Thông điên cuồng gầm lên: "Tất cả Trưởng lão nghe lệnh, vây chặt lấy lối ra của Vạn Pháp Mật Cảnh! Kẻ này vừa bước ra, lập tức dùng Cửu Dương Phục Ma Đại Trận oanh sát thành tro bụi, tuyệt đối không được lưu tình!"
"Tuân lệnh Thánh chủ!"
Hàng trăm vị Trưởng lão Kim Đan kỳ và hai vị Nguyên Anh kỳ đại năng (Cửu Dương chân nhân và Lôi Nguyện Trưởng lão) lập tức động thân, hóa thành hàng trăm đạo độn quang rực rỡ lơ lửng trên bầu trời lối ra mật cảnh, kết thành một tòa sát trận thiên la địa võng.
Ầm ầm ầm!!!
Giữa sự vây hãm của thiên quân vạn mã, cái vòng xoáy năng lượng khổng lồ của Vạn Pháp Mật Cảnh thình lình kịch liệt run rẩy.
Một thân ảnh áo xám thắt lưng xanh, hai tay chắp sau lưng, thong thả bước ra khỏi vòng xoáy năng lượng. Đôi mắt xám bạc của hắn thản nhiên nhìn thẳng vào hàng trăm vị cường giả Kim Đan và ba vị Nguyên Anh đang đằng đằng sát khí phía trước, khóe miệng khẽ nhếch lên một vệt nụ cười gằn đầy kiêu ngạo:
"Huyền Thiên Giáo Chủ — Huyền Bảo Bình tại đây. Đám rác rưởi các ngươi... chuẩn bị chịu chết cả chưa?"