Chương 30: Đại trận vây sát và Cửu vân hám Nguyên Anh
Sát khí ngập trời như một bức màn hắc ám khổng lồ phủ xuống toàn bộ Thánh Sơn Vạn Pháp.
Hàng trăm vị trưởng lão Kim Đan kỳ treo lơ lửng trên hư không, Chân Nguyên thuộc tính khác nhau bộc phát rực rỡ, liên kết với nhau thông qua những đường vân trận pháp vạn năm của Cửu Dương Phục Ma Đại Trận. Trên bầu trời, chín vầng mặt trời hư ảo do hỏa diễm đại trận ngưng tụ tỏa ra nhiệt độ kinh hoàng, nung nấu không khí đến mức vặn vẹo, sẵn sàng đem vạn vật luyện hóa thành tro bụi.
Thế nhưng, tiêu điểm của vạn đạo sát cơ ấy — thiếu niên áo xám Huyền Bảo Bình, vẫn đứng chắp tay giữa hư không, thần thái thản nhiên như đang dạo chơi trong hoa viên của chính mình. Đôi mắt xám bạc của hắn khẽ đảo qua, cuối cùng dừng lại trên người ba vị Nguyên Anh kỳ đại năng đang đứng ở vị trí trung tâm.
"Huyền Bảo Bình? Ngươi không phải là tán tu Huyền Bình!"
Cửu Dương chân nhân gầm lên, râu tóc dựng ngược vì giận dữ. Lão trừng mắt nhìn gã đệ tử Triệu Vô Cực đang đứng co rúm phía sau bảo vệ của thánh địa, rồi lại nhìn sang Bảo Bình: "Chết tiệt! Ngươi rốt cuộc là yêu ma phương nào? Dám trà trộn vào Đông Hoang Thánh Địa ta, tàn sát hơn nửa số thiên kiêu nội môn, hôm nay cho dù ngươi có mọc cánh cũng khó thoát khỏi cái chết!"
"Yêu ma?"
Bảo Bình khẽ cười nhạt, thanh âm như tiếng chuông đồng cổ xưa vang vọng khắp quảng trường: "Huyền Thiên Tông mười vạn năm trước trấn áp bờ cõi, che chở nhân tộc Đông Hoang. Đám tổ tiên của các ngươi khi đó còn đang quỳ gối dưới sơn môn của Huyền Thiên Tông để cầu xin ban phát công pháp. Hiện tại, các ngươi rút cạn bản nguyên của thánh vật Huyền Thiên, lập nên cái gọi là Đông Hoang Thánh Địa, ngược lại lại gọi người thừa kế của Huyền Thiên Tông là yêu ma? Thật là một lũ nghịch đồ vong ân phụ nghĩa."
"Ngươi... Ngươi là người của Huyền Thiên Tông?!"
Thánh chủ Cổ Thiên Thông sắc mặt đại biến. Hai chữ "Huyền Thiên" từ lâu đã là bí mật tối cao mà chỉ có các đời Thánh chủ và thái thượng trưởng lão mới được biết. Bọn họ dùng vỏ ngọc bài để làm chìa khóa mở mật cảnh, rút bản nguyên luyện đan, vốn tưởng chuyện này thần không biết quỷ không hay, không ngờ hôm nay chủ nhân thực sự lại tìm đến tận cửa.
"Hừ, Huyền Thiên Tông đã sớm diệt vong trong dòng sông lịch sử từ mười vạn năm trước rồi!" Cổ Thiên Thông trong mắt bùng nổ ra sát cơ vô tận, gã không muốn để Bảo Bình nói thêm bất cứ điều gì làm dao động lòng quân, lập tức phất tay ra lệnh: "Toàn trận nghe lệnh! Chém giết tên nghịch tặc này cho bản tọa! Tuyệt đối không để một giọt máu của gã rời khỏi Thánh Sơn!"
"Cửu Dương Thiên Hỏa — Luyện Ma!"
UỲNH VÀO!!!
Hàng trăm vị trưởng lão Kim Đan đồng thời kết ấn, Chân Nguyên cuồn cuộn đổ vào đại trận. Trên bầu trời, chín vầng mặt trời hư ảo thình lình phóng ra chín đạo cột lửa khổng lồ màu xích hồng, thô bạo giao nhau tại một điểm, chuẩn xác bao phủ lấy thân hình của Bảo Bình. Nhiệt độ kinh hoàng của trận pháp cấp năm này có thể dễ dàng hòa tan một thanh Linh bảo cấp cao trong vòng vài hơi thở.
"Giáo chủ!" Đứng đằng xa cải trang trong đám người, Triệu Vô Cực tim nẩy lên tận cổ họng. Gã biết Bảo Bình mạnh, nhưng đây là đại trận hộ phái vạn năm tích lũy, uy lực đòn này e rằng ngay cả Nguyên Anh kỳ tầng ba cũng phải lột một tầng da.
Xèo xèo xèo...
Ngọn lửa xích hồng cuồn cuộn thiêu đốt, biến vị trí của Bảo Bình thành một quả cầu lửa khổng lồ rực rỡ. Đám đệ tử ngoại môn và nội môn còn sống sót đứng xem từ xa nhao nhao lộ ra thần sắc nhẹ nhõm: "Bị Cửu Dương Thiên Hỏa thiêu đốt trực diện, tên ma đầu kia chắc chắn đã thành tro bụi rồi!"
Thế nhưng, nụ cười trên môi Cổ Thiên Thông và Cửu Dương chân nhân còn chưa kịp hiện rõ, thì một tiếng cười lạnh đầy tà mị thình lình vang lên từ trong lõi quả cầu lửa:
"Lửa của đại trận cấp năm... chỉ có chút uy lực này thôi sao? So với Địa Ngục Ma Hỏa mười vạn năm trước, quả thực là không đáng một xu."
BÙM!!!
Một luồng khí tức ba màu bạc, lôi điện và hắc khí ma năng thình lình từ trong ngọn lửa bộc phát toàn diện. Một cái vòng tròn đen thâm thúy khổng lồ rộng tới trăm trượng lơ lửng xuất hiện sau lưng Bảo Bình, điên cuồng xoay chuyển.
Huyền Thiên Thôn Phệ Quyết — Vạn Vật Quy Hư!
Dưới ánh mắt hoang đường của hàng vạn tu sĩ, chín đạo cột lửa xích hồng khổng lồ kia khi chạm vào vòng tròn đen sau lưng Bảo Bình, không những không thể thiêu rụi được hắn, mà ngược lại giống như trăm sông đổ về biển lớn, bị cái vòng tròn đen kia thô bạo, điên cuồng nuốt chửng sạch sẽ!
Bảo Bình đứng tắm mình trong hỏa diễm, trường bào xám thắt lưng xanh không hề tổn hao một sợi tóc. Ngược lại, nhờ nuốt chửng một lượng lớn năng lượng hỏa hệ tinh thuần của đại trận, hạt Kim Đan kỳ tầng hai sơ kỳ trong bụng hắn càng thêm phần rực rỡ, tu vi nháy mắt kéo lên Trúc Cơ tầng hai trung kỳ!
"Cái... Cái gì?! Nuốt chửng năng lượng đại trận?!" Lôi Nguyện Trưởng lão kinh hãi thét lên, da đầu tê dại kịch liệt.
"Đến lượt ta."
Bảo Bình đôi mắt xám bạc thình lình hóa thành màu đen kịt như mực, nhục thân tám mươi vạn cân phối hợp với Chân Nguyên Kim Đan tầng hai bộc phát toàn diện. Thân hình hắn động một cái, tốc độ nhanh đến mức vượt qua giới hạn bắt giữ của thần thức Kim Đan kỳ, chớp mắt đã xuất hiện trước mặt một nhóm mười vị trưởng lão Kim Đan đang chủ trì một mắt trận phía Đông.
"Huyền Thiên Quyền — Toái Tinh!"
Bảo Bình nắm chặt tay phải, một đấm thô bạo nện thẳng vào hư không trước mặt mười vị trưởng lão. Không gian nơi nắm đấm đi qua thình lình xuất hiện những vết rạn nứt chi chít như gương vỡ, một luồng quyền phong bạo liệt mang theo lôi điện xám bạc càn quét ra ngoài.
UỲNH VÀO TÀ!!!
Mười vị trưởng lão Kim Đan kỳ, từ tầng một đến tầng năm, ngay cả một tiếng hét thảm cũng không kịp phát ra. Lớp màng phòng ngự Chân Nguyên của bọn họ dưới nắm đấm tám mươi vạn cân của Bảo Bình yếu ớt như một tờ giấy mỏng, thình lình đồng loạt nổ tung thành mười đám sương máu rực rỡ giữa không trung!
"Nuốt!"
Bảo Bình há miệng hút mạnh một cái, mười hạt Kim Đan cùng toàn bộ tinh huyết của mười vị trưởng lão hóa thành mười đạo hồng quang vọt thẳng vào bụng hắn.
Rắc rắc! Đại trận hộ phái phía Đông do mất đi mười mắt xích quan trọng, thình lình sụp đổ một góc lớn, chín vầng mặt trời trên bầu trời lập tức tắt lịm đi ba vầng.
"Nghịch tặc phương nào! Nộp mạng ra đây!"
Chứng kiến mười vị trưởng lão tông môn bị giết trong nháy mắt, Lôi Nguyện Trưởng lão hai mắt đỏ ngầu, tu vi Kim Đan kỳ tầng chín đỉnh phong bộc phát toàn diện. Lão vung lên một thanh đại búa lôi điện — Linh bảo cấp cao Bạo Lôi Phủ, mang theo lôi đình vạn trượng từ trên cao bổ thẳng xuống đầu Bảo Bình.
"Cút cho ta!"
Bảo Bình thậm chí không thèm quay đầu lại, tay trái tùy ý co ngón tay lại rồi búng mạnh một cái vào thân lưỡi búa đang bổ xuống.
Xoảng!!!
Sức mạnh cơ nhục kinh hoàng chấn động, thanh Linh bảo cấp cao Bạo Lôi Phủ thình lình bị một cái búng tay của Bảo Bình đánh gãy thành ba đoạn. Luồng lực phản chấn khổng lồ dọc theo cán búa truyền vào, khiến toàn bộ xương cánh tay của Lôi Nguyện Trưởng lão rách nứt, máu tươi phun ra xối xả, thân hình gã như một viên đạn đại bác bay ngược trở lại, nện sập cả một góc quảng trường bạch ngọc.
Chỉ trong vòng chưa đầy mười hơi thở, đại trận hộ phái bị phá một góc, mười vị trưởng lão chết, một vị trưởng lão mạnh nhất Kim Đan tầng chín tàn phế!
Chiến lực nghịch thiên này, đã hoàn toàn vượt qua phạm trù của Kim Đan kỳ, tiến thẳng vào cấp bậc Nguyên Anh!
"Súc sinh! Để bản tọa đích thân tiễn ngươi lên đường!"
Cửu Dương chân nhân không thể nhẫn nhịn được nữa. Lão biết nếu để Bảo Bình tiếp tục đồ sát, Đông Hoang Thánh Địa hôm nay sẽ thực sự bị diệt môn dưới tay một tên hậu bối.
Hưu!
Thân hình Cửu Dương chân nhân hóa thành một đạo hỏa quang vạn trượng, tu vi Nguyên Anh kỳ tầng ba sơ kỳ bộc phát toàn diện. Một tôn hư ảnh Nguyên Anh cao tới ba mươi trượng ngưng tụ sau lưng lão, rực cháy ngọn lửa màu vàng kim chí dương chí thuần.
"Cửu Dương Thần Chưởng — Phần Thiên Diệt Địa!"
Cửu Dương chân nhân vỗ ra một chưởng, hư ảnh Nguyên Anh phía sau cũng đồng thời vỗ xuống một bàn tay hỏa diễm khổng lồ rộng tới trăm trượng, áp lực quy tắc lực lượng Nguyên Anh kỳ khóa chặt lấy linh hồn Bảo Bình, khiến không gian xung quanh hắn thình lình bị giam cầm tuyệt đối.
Đối mặt với nhất kích toàn lực của một vị Nguyên Anh kỳ tầng ba, Bảo Bình sắc mặt lần đầu tiên trở nên nghiêm túc. Hắn cảm nhận được luồng áp lực giam cầm của quy tắc lực lượng, nhưng trong mắt hắn không có sợ hãi, chỉ có sự điên cuồng và hưng phấn tột độ của một vị ma đầu chiến thần.
"Nguyên Anh kỳ tầng ba sao? Đến rất đúng lúc!"
"Hôm nay, Huyền Bảo Bình ta sẽ dùng đầu của một vị Nguyên Anh, để tế cờ cho sự trỗi dậy của Huyền Thiên Giáo!"
Bảo Bình gầm nhẹ một tiếng, hạt Kim Đan cửu vân ba màu trong đan điền hắn thình lình xoay chuyển với tốc độ vượt qua giới hạn. Chín đường vân thần bí trên mặt hạt Kim Đan đồng thời rực sáng, bộc phát ra một luồng khí tức nguyên thủy, hoang dã có từ mười vạn năm trước. Thần gương cổ Huyền Thiên Kính trong thức hải cũng phóng ra một luồng ánh sáng xám bạc vô tận, hòa nhập vào Chân Nguyên của hắn.
"Huyền Thiên Ma Lôi Chỉ — Nghịch Thiên Tam Sát!"
Bảo Bình nâng lên ba ngón tay tay phải, hướng thẳng về phía bàn tay hỏa diễm khổng lồ của Cửu Dương chân nhân mà đâm tới ba chỉ liên tiếp.
Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!
Ba đạo kiếm chỉ khổng lồ màu xám đen, quấn quýt lấy ngàn vạn đạo ma lôi bạo liệt lăng không xuất thế. Đạo chỉ thứ nhất chém rách không gian giam cầm, đạo chỉ thứ hai chém nát quy tắc hỏa diễm, đạo chỉ thứ ba mang theo sức mạnh vạn trượng thô bạo chém thẳng vào lồng ngực của hư ảnh Nguyên Anh ba mươi trượng!
UỲNH VÀO TÀ KỊCH!!!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa nhất kể từ khi trận chiến bắt đầu vang lên, làm rung chuyển toàn bộ phạm vi trăm dặm của Thánh Sơn Vạn Pháp. Luồng sóng xung kích năng lượng màu xám đen và vàng kim đan xen vào nhau, biến toàn bộ quảng trường bạch ngọc thành một đống tro tàn hoang phế.
"Phụt!"
Giữa không trung, Cửu Dương chân nhân sắc mặt kịch biến, hư ảnh Nguyên Anh sau lưng lão thình lình bị ba đạo ma lôi chỉ của Bảo Bình thô bạo chém thành ba đoạn rồi nổ tung. Lão hộc ra một ngụm tinh huyết lớn, thân hình lảo đảo lùi lại mấy mươi bước trên hư không, ánh mắt nhìn Bảo Bình đầy vẻ hoang đường và sợ hãi: "Ngươi... Ngươi chỉ là Kim Đan tầng hai, tại sao lại có thể phá được Nguyên Anh dị tượng của ta?!"
"Bởi vì, Kim Đan của ta, là Cửu Vân Đại Viên Mãn. Còn Nguyên Anh của ngươi, chỉ là một thứ rác rưởi do dùng thuốc mà thành!"
Bảo Bình thân hình như bóng ma áp sát trong gang tấc. Hắn không cho Cửu Dương chân nhân bất kỳ cơ hội thở dốc nào, bàn tay ngọc thạch xám bạc mang theo lực lượng tám mươi vạn cân nhục thân, chuẩn xác tóm lấy cổ họng của vị Nguyên Anh đại năng này, nâng bổng lão lên giữa thanh thiên bạch nhật trước sự chứng kiến của vạn người!
"Thánh chủ... Cứu ta..." Cửu Dương chân nhân trong mắt tràn ngập sự tuyệt vọng, điên cuồng truyền âm cầu cứu Cổ Thiên Thông.
"Buông Cửu Dương ra cho ta!!!"
Đứng đằng xa, Thánh chủ Cổ Thiên Thông thấy cảnh này thì hồn xiêu phách lạc. Gã không ngờ Cửu Dương chân nhân lại bại nhanh đến như vậy. Gã gầm lên một tiếng điên cuồng, tu vi Nguyên Anh kỳ tầng bốn trung kỳ bộc phát toàn diện, vội vàng lao tới ứng cứu.
Thế nhưng, tốc độ của gã vẫn là chậm một bước.
Bảo Bình khóe miệng khẽ cong lên một vệt nụ cười tàn nhẫn tột cùng, ánh mắt nhìn thẳng vào Cổ Thiên Thông đang lao tới, rồi thô bạo thúc giục Huyền Thiên Thôn Phệ Quyết trong lòng bàn tay:
"Huyết Tế Nguyên Anh — Thôn Phệ cho ta!"
OANH!!!
Một tiếng nổ trầm hùng vang lên từ trong lồng ngực Cửu Dương chân nhân. Một tôn Nguyên Anh nhỏ bé bằng đứa trẻ sơ sinh, toàn thân tỏa ra hào quang hỏa diễm rực rỡ — tinh hoa tu vi cả đời của Cửu Dương chân nhân, thình lình bị luồng lực hút của Bảo Bình thô bạo kéo mạnh ra khỏi tử phủ thức hải của lão.
Cửu Dương chân nhân thân hình nhanh chóng khô héo với tốc độ mắt thường có thể thấy được, hóa thành một bộ xác khô rỗng tuếch gầy trơ xương, khí tuyệt bản vong ngay tại chỗ!
Bảo Bình há miệng, thô bạo nuốt chửng tôn Nguyên Anh tầng ba sơ kỳ này vào bụng.
UỲNH!!!
Luồng năng lượng khổng lồ, tinh thuần tột cùng của cấp bậc Nguyên Anh vừa vào đan điền liền như một cơn bão cấp mười càn quét khắp kinh mạch Bảo Bình. Hạt Kim Đan cửu vân điên cuồng cắn xé, luyện hóa luồng năng lượng này, khiến tu vi Kim Đan kỳ tầng hai trung kỳ của hắn bắt đầu điên cuồng nhảy vọt: Tầng hai hậu kỳ... Tầng hai đỉnh phong...
Ầm!!!
Một tiếng nổ giòn giã vang lên từ sâu trong linh hồn Bảo Bình. Nhờ vào việc nuốt chửng một vị Nguyên Anh đại năng, tu vi của hắn đã danh chính ngôn thuận bứt phá thêm một tầng cảnh giới nhỏ, đạt tới Kim Đan kỳ tầng ba sơ kỳ viên mãn! Sức mạnh nhục thân thăng hoa vượt bậc, đạt tới con số kinh hoàng — một trăm vạn cân lực lượng! Một cái búng tay của hắn hiện tại đủ để chấn nát không gian xung quanh.
Hắn tùy tay ném cái xác khô của Cửu Dương chân nhân xuống đất, ánh mắt xám bạc tràn ngập ma tính quay sang nhìn Cổ Thiên Thông đang đứng khựng lại giữa hư không vì kinh hãi, nhàn nhạt nói:
"Cổ Thiên Thông, tiếp theo... đến lượt ngươi dâng lên viên Huyền Thiên Phá Cảnh Đan và cái mạng Nguyên Anh tầng bốn của ngươi rồi."