Chương 28: Huyết tẩy Vạn Pháp và Kiếm ý chấn thiên

Sương mù trong Vạn Pháp Mật Cảnh mỗi lúc một dày đặc, mang theo mùi ẩm mốc của lá mục vạn năm và... mùi máu tươi bắt đầu nồng nặc. Đối với hơn một ngàn thiên kiêu của Đông Hoang Thánh Địa, đây là một cuộc săn tìm cơ duyên và tích điểm. Nhưng bọn họ không biết rằng, kể từ khắc này, vai trò đã hoàn toàn đảo lộn. Một vị sát thần tuyệt thế với hạt Kim Đan cửu vân ba màu đang chầm chậm tháo xuống lớp ngụy trang, biến mật cảnh này thành một tòa lò luyện ngục trần gian. Xoẹt! Trong một đầm lầy âm u phía Tây mật cảnh, một đạo ánh bạc tàn ảnh lướt qua nhanh như một tia chớp. Một con yêu thú ngũ giai—Địa Long Ngạc dài tới mười trượng, nhục thân cứng như sắt nguội, vậy mà ngay cả một tiếng gầm cũng chưa kịp thốt ra đã bị một bàn tay thô bạo cắm thẳng vào đỉnh đầu, lôi ra một viên nội đan đỏ rực rỡ. Bảo Bình tùy tay ném cái xác con quái thú xuống đầm lầy, há miệng nuốt chửng viên nội đan. Luồng năng lượng bạo liệt của yêu thú ngũ giai vừa vào bụng liền bị Huyền Thiên Thôn Phệ Quyết nghiền nát, hóa thành một dòng nước mát tinh thuần chảy vào đan điền, uốn lượn xung quanh hạt Kim Đan cửu vân. "Quá chậm." Bảo Bình nhíu mày, đôi mắt xám bạc lóe lên sự bất mãn. Linh khí và nội đan yêu thú ở đây tuy nhiều, nhưng muốn đẩy tu vi Kim Đan tầng một đỉnh phong của hắn bứt phá lên tầng hai thì vẫn còn thiếu một cái khe rãnh khổng lồ. "Muốn đột phá nhanh nhất, vẫn là phải dùng đến tinh huyết và Chân Nguyên của đám thiên kiêu Thánh Địa." Khóe miệng Bảo Bình khẽ cong lên một vệt nụ cười tà dị. Hắn cúi xuống nhìn tấm ngọc bài tích điểm trên tay, lúc này con số trên đó đã nhảy lên ba ngàn điểm, đứng vững vàng trong top mười của bảng xếp hạng tạm thời ngoài quảng trường. Hắn nhắm mắt lại, thần thức cường đại có thể so với Kim Đan hậu kỳ quét ra ngoài trong bán kính mười dặm, lập tức phát hiện ở hướng Đông Bắc đang có một luồng sóng xung kích Chân Nguyên kịch liệt vang lên. Có ít nhất ba mươi tu sĩ đang tụ tập ở đó. "Đến lúc gặt hái rồi." Thân hình hắn khẽ động, hóa thành một luồng khói xanh biến mất tại chỗ. Tại một thung lũng đá vôi ở hướng Đông Bắc mật cảnh. Một trận chiến vây hãm quy mô lớn đang diễn ra. Hơn ba mươi tên đệ tử nội môn Thánh Địa, dẫn đầu là một vị thanh niên mặc chiến giáp màu bạc, tu vi đạt tới Trúc Cơ kỳ tầng bảy hậu kỳ—Lôi Băng, đệ tử đắc ý của Lôi Nguyện Trưởng lão. Bọn họ đang vây công một nhóm gồm năm tên tán tu khổ hạnh được các trưởng lão khác tiến cử vào. Năm người này thương tích đầy mình, gắt gao chống đỡ dưới những luồng sấm lôi từ chiến giáp của Lôi Băng dội xuống. "Lôi sư huynh, tụi này đã dâng lên toàn bộ nội đan yêu thú rồi, tại sao ngài còn muốn dồn tụi này vào đường cùng?!" Một vị tán tu Trúc Cơ tầng bốn hộc máu gầm lên đầy uất ức. Lôi Băng đứng trên một tảng đá cao, ánh mắt nhìn đám người phía dưới đầy vẻ ngạo mạn và khinh bỉ: "Một lũ kiến hôi từ bên ngoài rác rưởi tiến vào, các ngươi có tư cách gì chia sẻ tài nguyên với nội môn Thánh Địa? Ngọc bài tích điểm của các ngươi, ta lấy. Mạng của các ngươi, ta cũng lấy! Giết sạch bọn chúng cho ta!" "Tuân lệnh Lôi sư huynh!" Hơn ba mươi tên đệ tử nội môn cười rộ lên điên cuồng, vung vẩy pháp bảo chuẩn bị hạ sát thủ. "Muốn lấy mạng người khác, trước tiên phải xem mạng của chính mình có đủ cứng hay không." Một thanh âm nhạt nhẽo, không chứa một chút độ ấm nào thình lình vang lên từ trên đỉnh vách đá thung lũng. Thanh âm này không lớn, nhưng lại như một đạo thiên lôi nổ vang bên tai tất cả mọi người, khiến Chân Nguyên của hơn ba mươi tên tu sĩ nội môn thình lình trì trệ lại. "Kẻ nào?!" Lôi Băng sắc mặt trầm xuống, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn lên. Chỉ thấy trên vách đá đứng thẳng, một thiếu niên áo xám thắt lưng xanh, hai tay chắp sau lưng, đang chầm chậm bước đi trên hư không hạ xuống. Mỗi bước chân của hắn đạp ra, không gian dưới chân lại sinh ra một luồng gợn sóng ánh bạc mờ ảo, giống như thần linh đạp gợn sóng hồng trần mà đến. "Ngươi là... tên tán tu Huyền Bình do Triệu Vô Cực tiến cử?!" Lôi Băng liếc mắt một cái liền nhận ra Bảo Bình, dù sao một tên tán tu Trúc Cơ tầng ba trung kỳ trà trộn vào hàng ngũ thiên kiêu cũng khá bắt mắt. Gã lập tức cười sằng sặc: "Ta còn tưởng là vị đại nhân vật nào, hóa ra là một con chó hoang không biết trời cao đất dày! Đến rất đúng lúc, nộp mạng lên đây!" Bảo Bình chầm chậm đáp xuống đất, đứng chắn trước mặt năm vị tán tu đang trọng thương kia. Đôi mắt hắn từ màu đen nhánh trong nháy mắt lột xác thành màu xám bạc thâm thúy nguyên thủy. Một luồng sát cơ ngập trời, bá đạo tột cùng từ trên người hắn bộc phát diện rộng, khiến toàn bộ cây cỏ, sỏi đá trong thung lũng chớp mắt một cái đều bị chấn thành bột mịn. Không còn che giấu tu vi! Luồng uy áp Kim Đan kỳ tầng một đỉnh phong chân chính phối hợp với sức mạnh nhục thân bảy mươi vạn cân đổ ập xuống như một tòa thái cổ thần sơn sụp đổ. BÙM!!! "Cái... Cái gì?!" Hơn ba mươi tên đệ tử nội môn Thánh Địa, bao gồm cả Lôi Băng, nụ cười trên mặt thình lình cứng đờ. Bọn họ cảm thấy bầu không khí xung quanh biến thành ngàn vạn trượng thần thiết gắt gao ép tới. Phịch! Phịch! Phịch! Hơn hai mươi tên đệ tử tu vi Trúc Cơ sơ kỳ dưới tầng ba, ngay cả một giây cũng không chống đỡ nổi, hai chân thình lình gãy nát, quỳ rụp xuống đất, thất khiếu chảy máu xối xả, trong mắt tràn ngập nỗi sợ hãi tột cùng. "Kim... Kim Đan đại năng?! Ngươi không phải Trúc Cơ! Ngươi là Kim Đan lão tổ giả dạng?!" Lôi Băng chiến giáp màu bạc trên người điên cuồng lóe lên lôi điện phòng ngự, nhưng dưới luồng uy áp khổng lồ này, lớp giáp phòng ngự cấp bốn bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt chi chít. Gã hoảng sợ thét lên, hai chân run rẩy kịch liệt. "Chạy! Mau bóp nát ngọc bài truyền tống bỏ chạy!" Lôi Băng gầm lên một tiếng điên cuồng, tay phải vội vàng thò vào ngực định lấy ngọc bài cứu mạng để rời khỏi mật cảnh. "Trước mặt bổn giáo chủ, ngươi nghĩ ngươi chạy thoát sao?" Bảo Bình thanh âm lạnh lùng vang lên ngay bên tai Lôi Băng. Gã thậm chí không nhìn thấy Bảo Bình di chuyển như thế nào, gã chỉ cảm thấy một bóng ma áo xanh chớp mắt một cái đã đứng ngay trước mặt mình. Bàn tay phải của Bảo Bình hóa thành một màu ngọc thạch xám bạc, thô bạo dứt khoát vươn ra, tóm gắt gao lấy cổ họng Lôi Băng nhấc bổng lên trời. Rắc! Một tiếng, toàn bộ xương bả vai và hộ thân chiến giáp của Lôi Băng bị sức mạnh bảy mươi vạn cân bóp nát vụn như bánh quy. "Huyền Thiên Thôn Phệ Quyết — Đại Thôn Phệ!" Bảo Bình không một chút độ lượng, ký hiệu vòng tròn đen trên ngực bùng nổ hắc mang thâm thúy. Một luồng lực hút cuồng bạo như một con giao long đói khát phóng ra, cắm thẳng vào đan điền của Lôi Băng, điên cuồng rút cạn toàn bộ Chân Nguyên Trúc Cơ tầng bảy hậu kỳ tinh thuần cùng tinh huyết vạn năm uẩn dưỡng của gã. "Aaa!!! Tha cho ta... Sư tôn ta sẽ không..." Lôi Băng tiếng thét thảm thiết im bặt. Chỉ trong vòng năm hơi thở ngắn ngủi, vị thiên kiêu đắc ý của Lôi Nguyện Trưởng lão đã biến thành một bộ xác khô rỗng tuếch, rã thành tro bụi vương vãi theo gió. Nuốt chửng một tên Trúc Cơ tầng bảy hậu kỳ, Bảo Bình cảm thấy hạt Kim Đan trong bụng khẽ run rẩy, Chân Nguyên ba màu tăng vọt thêm một tia nhỏ. Hắn quay đầu lại nhìn ba mươi tên đệ tử nội môn đang quỳ rạp dưới đất, ánh mắt xám bạc tràn ngập ma tính lạnh lùng: "Đến lượt các ngươi." "Ma đầu! Gã là đại ma đầu huyết tẩy Thần Phong Môn năm xưa!" "Tha mạng ah!!!" Tiếng kêu khóc thảm thiết vang vọng khắp thung lũng, nhưng Bảo Bình thần sắc vẫn thủy chung tĩnh lặng như mặt hồ chết. Hắn khẽ vung tay áo, một dải lôi điện màu xám bạc mang theo ma khí hung hãn quét qua. UỲNH VÀO!!! Hơn ba mươi tên thiên kiêu nội môn Thánh Địa thình lình đồng loạt nổ tung thành những đám sương máu rực rỡ, toàn bộ tinh huyết và Chân Nguyên hóa thành một dòng sông nhỏ màu đỏ rực, điên cuồng bị ký hiệu trên ngực Bảo Bình nuốt chửng sạch sẽ không còn một giọt. Sau khi nuốt chửng toàn bộ hơn ba mươi tu sĩ Trúc Cơ, luồng khí tức trên người Bảo Bình thình lình bộc phát dữ dội. Hạt Kim Đan cửu vân ba màu bên trong đan điền hắn quay cuồng kịch liệt, bộc phát ra một tiếng nổ trầm hùng từ sâu trong linh hồn. Ầm!!! Kim Đan kỳ tầng hai sơ kỳ! Nhờ vào tinh huyết của hơn ba mươi vị thiên kiêu Thánh Địa làm chất xúc tác, Bảo Bình đã danh chính ngôn thuận bứt phá qua cái bình cảnh tầng một, thực lực nhục thân một lần nữa thăng hoa, đạt tới mức tám mươi vạn cân bạo liệt! Một cái phất tay của hắn hiện tại đủ để đánh nát một ngọn núi vạn trượng mà không cần dùng đến pháp thuật. Năm vị tán tu khổ hạnh ngồi ở góc hang chứng kiến toàn bộ màn đồ sát tàn khốc này, linh hồn sớm đã bay mất xác. Bọn họ gắt gao dập đầu xuống đất, run rẩy nói: "Đa... Đa thọ tiền bối cứu mạng! Tụi này nguyện dâng lên tất cả tích điểm!" Bảo Bình nhàn nhạt thu hồi hơn ba mươi tấm ngọc bài của đám đệ tử nội môn, lúc này tích điểm của hắn trên tấm ngọc bài chính đã vọt lên tới năm mươi vạn điểm, một con số không tưởng, trực tiếp nhảy vọt lên vị trí số một trên bảng xếp hạng bên ngoài mật cảnh. Hắn nhìn năm vị tán tu, nhàn nhạt nói: "Các ngươi muốn sống, thì trốn vào một góc sâu trong mật cảnh này đừng ra ngoài. Chậm nhất là ngày mai, toàn bộ cái mật cảnh này... sẽ không còn một vị đệ tử Đông Hoang Thánh Địa nào sống sót." Lời nói bình thản nhưng chứa đựng sát cơ nghịch thiên khiến năm người kia da đầu tê dại, vội vàng vâng lệnh bỏ chạy trối chết. Cùng lúc đó, tại một khu vực trung tâm mật cảnh — Kiếm Khí Đài. Một vị thanh niên mặc trường bào trắng như tuyết, trên lưng đeo một thanh cổ kiếm thon dài, đang đứng khoanh tay trước ngực, xung quanh gã là hàng chục cái xác của yêu thú lục giai. Gã chính là đại sư huynh của Thiên Kiếm Phong — Kiếm Vô Trần, tu vi Trúc Cơ kỳ tầng tám đỉnh phong, đệ tử chân truyền của Thánh chủ Cổ Thiên Thông. "Vô Trần sư huynh! Có biến cố lớn!" Một đạo kiếm quang hoảng hốt từ xa lướt tới, một vị đệ tử nội môn sắc mặt trắng bệch ngã nhào xuống đất, khàn giọng báo cáo: "Ở hướng Tây và hướng Đông Bắc... có một tên ma đầu bí ẩn mặc áo xám, gã đang điên cuồng tàn sát đệ tử nội môn của chúng ta! Nhóm của Lôi Băng sư huynh... toàn quân bị diệt, tất cả đều biến thành xác khô!" "Cái gì?!" Kiếm Vô Trần đôi mắt sắc bén như kiếm thình lình co rút lại, luồng kiếm ý đại viên mãn bộc phát ra chém rách không gian xung quanh: "Cả nhóm Lôi Băng cũng bị diệt? Kẻ đó là ai? Chẳng lẽ là gian tế của Huyết Sát Giáo trà trộn vào?!" "Không... Không biết! Gã chỉ dùng một chỉ và một cái phất tay liền mạt sát hàng chục người... Tích điểm của gã trên bảng xếp hạng hiện tại đã đạt tới năm mươi vạn điểm rồi!" Kiếm Vô Trần nhìn vào ngọc bài của mình, quả nhiên thấy cái tên "Huyền Bình" vô danh đang chễm chệ đứng đầu bảng xếp hạng với con số đỏ rực kinh hoàng. "Hừ! Giả thần giả quỷ! Dám ở trước mặt Kiếm Vô Trần ta sát hại đồng môn, cho dù ngươi có là Kim Đan lão tổ áp chế tu vi tiến vào, hôm nay ta cũng phải dùng thanh kiếm này trảm đoạn ngươi!" Kiếm Vô Trần gầm lên một tiếng, thanh cổ kiếm sau lưng thình lình tuốt vỏ, hóa thành một đạo kiếm quang vạn trượng rực rỡ, mang theo kiếm ý xé toạc tầng mây, bay thẳng về hướng Đông Bắc. Bên ngoài Vạn Pháp Mật Cảnh, tại quảng trường Thánh Sơn Vạn Pháp. Không khí náo nhiệt ban sáng giờ đây đã hoàn toàn bị thay thế bởi một bầu không khí tĩnh lặng chết chóc và hoang mang tột cùng. Ba vị Nguyên Anh kỳ đại năng, bao gồm cả Thánh chủ Cổ Thiên Thông, lúc này đều đã đứng bật dậy từ trên long ỷ, ánh mắt gắt gao, gân xanh nổi đầy trên trán nhìn chằm chằm vào tòa bia đá khổng lồ hiển thị bảng xếp hạng tích điểm. Trên bia đá, những cái tên của các thiên kiêu nội môn như Lôi Băng, Vương Hạo, Tuyết Cơ... thình lình liên tục mờ tối đi, biểu thị sinh mệnh của bọn họ đã hoàn toàn tiêu tán bên trong mật cảnh. Chỉ trong vòng nửa ngày, đã có hơn ba trăm cái tên đệ tử nội môn biến mất sạch sẽ! Mà ở vị trí số một, cái tên Huyền Bình với con số năm mươi vạn điểm chói mắt đang không ngừng nhảy vọt với tốc độ kinh hoàng. "Cửu Dương! Tên Huyền Bình này là do tên đệ tử Triệu Vô Cực của ngươi tiến cử đúng không?! Hắn rốt cuộc là lai lịch thế nào?!" Lôi Nguyện Trưởng lão (tu vi Kim Đan tầng chín) chứng kiến hồn bài của tôn tử Lôi Băng vỡ nát, lập tức điên cuồng túm lấy cổ áo Cửu Dương chân nhân gầm lên. Cửu Dương chân nhân sắc mặt cũng khó coi vô cùng, lão nhìn về phía Triệu Vô Cực đang đứng khúm núm phía sau, trầm giọng quát: "Vô Cực! Chuyện này là thế nào?! Tên Huyền Bình đó rốt cuộc là thần thánh phương nào?!" Triệu Vô Cực lúc này trong lòng đang cười thầm điên cuồng, nhưng ngoài mặt vẫn lộ vẻ hoảng sợ khóc lóc: "Sư tôn tha mạng! Đệ tử cũng không biết! Đệ tử chỉ gặp hắn ở bên ngoài, thấy hắn thiên tư bất phàm nên mới tiến cử... Đệ tử không biết gã lại là một vị ma đầu đại năng ẩn giấu tu vi ah!" "Đáng chết! Mật cảnh này có cấm chế cấp năm của Thánh Địa, tu sĩ Kim Đan kỳ trở lên tiến vào sẽ bị đại trận oanh sát lập tức! Tại sao gã có thể ẩn giấu tu vi qua mắt được đại trận?!" Thánh chủ Cổ Thiên Thông sắc mặt âm trầm như sắp nhỏ ra nước, luồng uy áp Nguyên Anh tầng bốn trung kỳ bộc phát khiến toàn bộ quảng trường vạn người muốn ngạt thở. Gã nhìn chằm chằm vào cái tên "Huyền Bình" trên bia đá, gắt gao cắn răng: "Vô Trần đã tiến tới vị trí của gã rồi. Vô Trần có giữ một đạo Nguyên Anh Pháp Chỉ của bản tọa, để xem tên ma đầu này có thể lật ra được sóng gió gì!" Trở lại bên trong mật cảnh, tại một ngọn núi đá hoang vu. Bảo Bình đang đứng chắp tay đón gió, tà áo xám bay phần phật. Thần thức của hắn đã cảm nhận được một đạo kiếm quang vạn trượng mang theo sát khí ngập trời đang điên cuồng lao về phía mình. "Đến rồi sao? Đệ tử chân truyền của Cổ Thiên Thông..." Bảo Bình ánh mắt xám bạc khẽ híp lại, thanh gương cổ Huyền Thiên Kính trong thức hải thình lình phát ra một tiếng ngân vang đầy phấn khích. Hắn biết, trò chơi đi săn này, bây giờ mới chính thức bước vào cao trào.
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ