Chương 27: Diện kiến Nguyên Anh và Sát cơ trong mật cảnh
Tiếng truyền âm vừa dứt, một luồng áp lực vô hình nhưng trầm hùng như thái sơn từ trên đỉnh Vạn Pháp Phong đổ xuống. Đám đệ tử nội môn xung quanh nhao nhao biến sắc, cung kính dạt sang hai bên nhường đường.
Triệu Vô Cực toàn thân khẽ run lên, không phải vì áp lực của sư tôn, mà là vì nô ấn trong thức hải đang mơ hồ nóng lên, nhắc nhở gã rằng sinh tử của gã hoàn toàn nằm trong tay thiếu niên áo xanh đi bên cạnh. Gã lén nhìn Bảo Bình, thấy sắc mặt hắn vẫn thủy chung bình thản, bước đi trầm ổn không một chút gợn sóng, trong lòng vừa kinh hãi vừa bội phục cái tâm tính yêu nghiệt này.
"Giáo chủ, sư tôn ta tu luyện Cửu Dương Thần Công, thần thức cực kỳ mẫn cảm với ma khí. Người... ngài ngàn vạn lần phải cẩn trọng." Triệu Vô Cực dùng bí pháp truyền âm, giọng nói đầy vẻ khẩn trương.
Bảo Bình không đáp, chỉ nhàn nhạt bước đi. Đối với hắn, Nguyên Anh kỳ tầng ba sơ kỳ tuy mạnh, nhưng muốn nhìn thấu được ngụy trang của Huyền Thiên Thôn Phệ Quyết phối hợp với Huyền Thiên Kính thì quả thực là si tâm vọng tưởng.
Hai người dọc theo bậc thang đá bạch ngọc đi thẳng lên đỉnh phong, tiến vào một tòa đại điện được bao phủ bởi hào quang màu xích hồng rực rỡ — Cửu Dương Điện.
Vừa bước vào đại điện, một luồng hơi nóng cuồn cuộn ập vào mặt. Tại vị trí chủ tọa phía trên, một lão giả mặc trường bào thêu chín mặt trời rực rỡ đang ngồi xếp bằng, đôi mắt nhắm nghiền, xung quanh thân thể lão không gian mơ hồ bị nhiệt độ cao làm cho vặn vẹo. Chính là Cửu Dương chân nhân.
"Nô tài... khụ, đệ tử Triệu Vô Cực, bái kiến sư tôn!" Triệu Vô Cực vội vàng quỳ sụp xuống đất, cung kính hành lễ.
Bảo Bình cũng hơi khom người, ôm quyền nói: "Tán tu Huyền Bình, bái kiến Chân nhân." Hắn lấy hóa danh là Huyền Bình để che mắt thế gian.
Vù...
Cửu Dương chân nhân chầm chậm mở mắt. Trong nháy mắt đó, hai luồng ánh sáng hỏa diễm rực rỡ như thực chất từ mắt lão bắn ra, quét gắt gao qua thân hình Bảo Bình. Luồng thần thức cấp bậc Nguyên Anh mạnh mẽ vô cùng, như muốn đem từng thớ thịt, từng giọt máu của Bảo Bình ra giải phẫu để kiểm tra.
Bảo Bình đứng yên tại chỗ, trong đan điền, hạt Kim Đan cửu vân ba màu đứng im tĩnh lặng như một thái cổ hắc động, đem toàn bộ khí tức cốt lõi và ma năng nuốt chửng vào sâu bên trong, chỉ để lộ ra bên ngoài luồng Chân Nguyên Trúc Cơ tầng ba trung kỳ tinh thuần nhưng không có gì quá đặc biệt.
Sau vài hơi thở dài đằng đẵng như cả thế kỷ, Cửu Dương chân nhân mới thu hồi thần thức, khẽ gật đầu, giọng nói trầm hùng như sấm rền: "Khí tức trầm ổn, căn cơ nện vững, nhục thân cũng coi như có chút thành tựu. Vô Cực, lần này ngươi ra ngoài rèn luyện, tìm được một mầm mống tốt như vậy, cũng coi như lập được công."
Triệu Vô Cực thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đáp: "Đều nhờ hồng phúc của sư tôn. Huyền Bình sư đệ ở bên ngoài là một vị tán tu khổ hạnh, một lòng hướng đạo, đệ tử thấy hắn tư chất bất phàm nên mới cả gan tiến cử vào làm đệ tử chân truyền của sư tôn."
"Muốn làm chân truyền của bản tọa, không phải chỉ dựa vào tiến cử là được." Cửu Dương chân nhân hờ hững phất tay, "Ngày mai cuộc thí luyện Vạn Pháp Mật Cảnh sẽ mở ra. Tất cả thiên kiêu của các đại trưởng lão và hai vị Nguyên Anh kia tiến cử đều sẽ tham gia. Huyền Bình, ngươi nếu có thể đoạt được vị trí Top 3 trong mật cảnh, bản tọa sẽ chính thức thu ngươi làm đệ tử ký danh, ban cho ngươi tài nguyên Trúc Cơ đỉnh phong."
"Vâng, Chân nhân." Bảo Bình cúi đầu, khóe miệng khẽ cong lên một vệt nụ cười quỷ mị. Đệ tử chân truyền? Hắn tiến vào đây là để cướp đan phá cảnh, đám lão già này lại muốn thu hắn làm đệ tử, thật là nực cười.
Sáng hôm sau.
Tại quảng trường trung tâm của Thánh Sơn Vạn Pháp, không khí sôi động đến mức cực điểm. Hơn một ngàn tên thiên kiêu xuất sắc nhất đến từ khắp nơi thuộc Trung Tâm Đại Lục đã tụ tập đông đủ. Những kẻ này thấp nhất cũng là Trúc Cơ kỳ tầng một, mạnh nhất thậm chí đã đạt tới Trúc Cơ kỳ tầng bảy, tầng tám hậu kỳ, ai nấy đều khí vũ hiên ngang, pháp bảo hộ thân lấp lánh linh quang.
"Nghe nói lần này đại sư huynh của Thiên Kiếm Phong — Kiếm Vô Trần cũng tham gia, gã nửa năm trước đã đột phá Trúc Cơ tầng tám, kiếm ý đại viên mạn!"
"Còn có Tuyết Cơ tiểu thư của Tuyết gia nữa, một thân băng hệ công pháp xuất thần nhập hóa!"
Tiếng bàn tán xôn xao không ngớt. Bảo Bình mặc một chiếc áo xám giản dị, đứng ở một góc khuất trong đám đông, ánh mắt xám bạc lén lút quét qua đài cao phía xa.
Tại vị trí cao nhất trên đài, ba tòa long ỷ lơ lửng giữa tầng mây. Cửu Dương chân nhân ngồi bên phải, một vị lão phụ bà mặc y phục màu lam ngồi bên trái, mà ở vị trí trung tâm... là một vị trung niên nam tử mặc tử kim long bào, thần thái uy nghiêm như một vị hoàng đế chưởng quản nhân gian.
Thánh chủ Đông Hoang Thánh Địa — Cổ Thiên Thông!
"Nguyên Anh kỳ tầng bốn trung kỳ..." Bảo Bình gắt gao nhìn chằm chằm Cổ Thiên Thông, cảm nhận được một luồng áp lực sinh mệnh khổng lồ từ trên người gã tỏa ra. Quả thực, với thực lực Kim Đan tầng một đỉnh phong hiện tại của hắn, nếu cứng đối cứng với Cổ Thiên Thông phối hợp với hộ phái đại trận, tỷ lệ thắng chưa tới ba phần. Nhưng chỉ cần hắn cướp được viên Huyền Thiên Phá Cảnh Đan kia, đột phá lên Kim Đan kỳ tầng hai hoặc tầng ba, cục diện sẽ hoàn toàn đảo lộn.
"Mở mật cảnh!"
Cổ Thiên Thông thình lình vung tay lên, một đạo phù ấn khổng lồ màu vàng kim bay thẳng lên trời, chuẩn xác đánh vào hư không phía trước quảng trường.
Ầm ầm ầm!!!
Không gian kịch liệt vặn vẹo, một cái vòng xoáy năng lượng khổng lồ màu xám tro rách ra, lộ ra lối vào của Vạn Pháp Mật Cảnh. Từ bên trong, một luồng khí tức hoang dã, viễn cổ tràn ra, nương theo đó là tiếng gầm rú của vô số yêu thú cấp cao.
"Thí luyện bắt buộc: Săn giết yêu thú lấy nội đan, hoặc cướp đoạt của kẻ khác. Thời gian ba ngày, kẻ có tích điểm cao nhất sẽ thắng! Tiến vào!" Một vị Trưởng lão chấp pháp hét lớn.
Hưu! Hưu! Hưu!
Hàng ngàn đạo độn quang điên cuồng lao vào trong vòng xoáy năng lượng. Bảo Bình không nhanh không chậm, trộn lẫn trong đám người, thân hình khẽ động lướt vào trong.
Vù...
Trời đất quay cuồng, khi Bảo Bình mở mắt ra, hắn đã đứng giữa một vùng rừng rậm nguyên sinh khổng lồ, những cây cổ thụ cao tới trăm trượng đâm thẳng lên bầu trời xám xịt. Linh khí ở đây bạo liệt hơn bên ngoài rất nhiều, không thích hợp cho tu sĩ bình thường hấp thụ trực tiếp, nhưng đối với Huyền Thiên Thôn Phệ Quyết thì đây lại là thiên đường.
Bảo Bình vừa định cất bước, thì thình lình, ba đạo khí tức Trúc Cơ kỳ mạnh mẽ từ trong bụi rậm xung quanh bộc phát, chuẩn xác khóa chặt lấy thân hình hắn.
"Ha ha ha! Vừa vào mật cảnh đã gặp được một con dê béo Trúc Cơ tầng ba!"
"Tên tiểu tử này nhìn mặt mũi lạ hoắc, chắc là tán tu do vị trưởng lão nào đó tùy ý nhét vào kiếm tiền thọ. Khôn hồn thì giao ra ngọc bài tích điểm và nhẫn trữ vật, tụi này lưu cho ngươi một cái toàn thây!"
Ba vị tu sĩ mặc trường bào của nội môn Thánh Địa chầm chậm bước ra, kẻ cầm đầu là một tên thanh niên mặt rỗ tu vi Trúc Cơ kỳ tầng năm, hai kẻ còn lại cũng là Trúc Cơ tầng bốn trung kỳ. Trong tay bọn họ pháp bảo rực rỡ linh quang, ánh mắt nhìn Bảo Bình đầy vẻ trêu tức và tàn nhẫn.
Bảo Bình đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt đen nhánh chầm chậm chuyển hóa thành màu xám bạc nguyên thủy tột cùng. Hắn khẽ thở dài một tiếng, lắc lắc đầu: "Thánh Địa thiên kiêu... hóa ra cũng chỉ là một lũ cướp cạn cấp thấp vô tri."
"Súc sinh tìm chết! Liệt Địa Quyền!" Tên mặt rỗ gầm lên một tiếng, Chân Nguyên hóa thành một cái nắm đấm đá khổng lồ nện thẳng vào lồng ngực Bảo Bình.
Bảo Bình sắc mặt hờ hững, không né không tránh, dứt khoát bước tới một bước, bàn tay phải thình lình vươn ra, trực tiếp dùng năm ngón tay trần bóp chặt lấy cái nắm đấm đá Chân Nguyên kia.
Rắc... Rắc... Bùm!
Cái nắm đấm đá cứng rắn đủ để đập nát một tòa núi nhỏ, dưới năm ngón tay của Bảo Bình, yếu ớt như một quả trứng gà, thô bạo vỡ vụn thành ngàn vạn mảnh vụn linh lực. Không dừng lại ở đó, lực lượng cơ nhục bảy mươi vạn cân bộc phát qua tàn ảnh, Bảo Bình bước tới một bước, năm ngón tay như vuốt rồng đã chuẩn xác bóp chặt lấy cổ họng của tên tu sĩ Trúc Cơ tầng năm kia, nhấc bổng gã lên không trung.
"Cái... Cái gì?! Nhục thân đón đỡ pháp thuật?!" Hai tên tu sĩ Trúc Cơ tầng bốn còn lại kinh hãi đến mức suýt chút nữa rớt cả vũ khí xuống đất, da đầu tê dại kịch liệt.
"Tha... Tha mạng..." Tên mặt rỗ mặt mày tím tái, điên cuồng giãy giụa nhưng lực cánh tay của Bảo Bình như một cái gọng kìm bằng thần thiết mười vạn năm, căn bản không thể lay chuyển.
"Huyền Thiên Thôn Phệ Quyết — Thôn Phệ!"
Bảo Bình trong mắt hắc mang bùng nổ. Một luồng lực hút cuồng bạo từ năm ngón tay bộc phát, đem toàn bộ Chân Nguyên Trúc Cơ và tinh huyết của tên mặt rỗ hút sạch sẽ vào trong ký hiệu vòng tròn đen trên ngực. Chỉ trong vòng ba hơi thở, một vị thiên kiêu Trúc Cơ tầng năm đã biến thành một bộ xác khô rỗng tuếch, rã ra thành bụi tro theo gió tản mát.
"Ma... Ma đầu! Gã là ma đầu trà trộn vào!"
Hai tên tu sĩ còn lại linh hồn bay mất xác, không một chút do dự, lập tức điên cuồng thiêu đốt Chân Nguyên, xoay người bỏ chạy thục mạng về hai hướng khác nhau.
Bảo Bình nhàn nhạt nhìn bóng lưng của bọn họ, ngón trỏ tay phải khẽ búng hai cái vào hư không.
"Huyền Thiên Kiếm Chỉ — Song Sát!"
Xoẹt! Xoẹt!
Hai đạo kiếm chỉ ánh bạc rực sáng lôi điện xé rách không trung tốc độ vượt qua âm thanh, chuẩn xác xuyên thấu qua lồng ngực của hai tên tu sĩ đằng xa, đem trái tim và đan điền của bọn họ đánh nổ thành một vũng máu tươi. Thân hình bọn họ lảo đảo ngã gục xuống vũng bùn hoang dã.
Bảo Bình phất tay thu hồi ba chiếc nhẫn trữ vật và ba tấm ngọc bài tích điểm, ánh mắt nhìn sâu vào trung tâm mật cảnh, nơi có luồng khí tức yêu thú mạnh mẽ nhất, trong lòng thầm tính toán: "Ba ngày thời gian... ta sẽ đem toàn bộ thiên kiêu của cái Thánh Địa này thảm sát sạch sẽ, luyện hóa bọn họ thành chất dinh dưỡng cho hạt Kim Đan của ta. Chờ đến ngày ra khỏi mật cảnh, chính là lúc Cửu Dương chân nhân và Cổ Thiên Thông phải đền tội!"
Thân hình hắn khẽ động, hóa thành một đạo ánh bạc tàn ảnh biến mất vào sâu trong rừng rậm nguyên sinh, bắt đầu một cuộc đi săn tàn khốc nhất lịch sử Đông Hoang Thánh Địa.