Chương 26: Nô dịch thiên kiêu và Kế hoạch bách tính
Máu nhuộm đại sảnh, gió lạnh rít gào qua những bức tường hắc kim đổ nát của Yến gia. Hàng ngàn tân khách quỳ rạp dưới đất, không một ai dám ngẩng đầu nhìn vị thiếu niên áo xanh đang lơ lửng giữa hư không. Trong mắt bọn họ, Huyền Bảo Bình không còn là một tu sĩ cấp thấp của vùng biên thùy, mà là một vị diêm vương sống, tùy ý định đoạt sinh tử của một thế gia đại tộc.
Phịch!
Bảo Bình tùy tay ném Triệu Vô Cực xuống đất như ném một con chó chết. Vị thiên kiêu nội môn của Đông Hoang Thánh Địa lúc này sắc mặt trắng bệch, một bên cổ tay bị bẻ gãy rũ rượi, Chân Nguyên Trúc Cơ tầng hai bị khí tức xám bạc của Bảo Bình gắt gao phong ấn trong kinh mạch, không cách nào vận chuyển.
"Mộ Dung Tuyết, tiến độ thế nào rồi?" Bảo Bình nhàn nhạt hỏi, đôi mắt xám bạc không một chút cảm xúc nhìn lướt qua phế tích xung quanh.
Từ trong bóng tối, Mộ Dung Tuyết lướt tới như một bóng ma, quỳ một gối xuống trước mặt hắn, dâng lên năm chiếc nhẫn trữ vật lấp lánh linh quang: "Khởi bẩm Giáo chủ, bảo khố vạn năm tích lũy của Yến gia đã bị nô tỳ vét sạch. Bên trong có tổng cộng năm mươi vạn khối Hạ Phẩm Linh Thạch, mười vạn khối Trung Phẩm Linh Thạch, năm ngàn khối Thượng Phẩm Linh Thạch, cùng vô số công pháp hỏa hệ và đan dược tam phẩm."
"Bên cạnh đó..." Mộ Dung Tuyết liếc mắt nhìn đám tân khách đang run rẩy, "Những gia tộc và tông môn lân cận đến chúc thọ hôm nay, tất cả trưởng lão và chưởng môn của bọn họ đều đã tự nguyện dâng lên nhẫn trữ vật tùy thân để cầu xin Giáo chủ tha mạng."
"Tự nguyện?" Bảo Bình khẽ nhếch môi, một vệt nụ cười tàn nhẫn và kiêu ngạo hiện rõ: "Thức thời mới là trang tuấn kiệt. Thu hết lại cho ta. Huyền Thiên Giáo ta vừa mới lập, chính là lúc cần tài nguyên để nuôi dưỡng quân đội."
Hắn chầm chậm bước đến trước mặt Triệu Vô Cực, từ trên cao nhìn xuống kẻ đang run rẩy dưới đất. Thanh gương cổ Huyền Thiên Kính trong thức hải của hắn vẫn đang không ngừng phát ra tiếng ngân vang phẫn nộ, đòi hỏi phải nuốt chửng bản nguyên lực lượng đã bị Đông Hoang Thánh Địa lấy đi.
"Triệu Vô Cực, ngươi có hai lựa chọn." Bảo Bình thanh âm trầm thấp, mang theo một luồng ma tính nhiếp hồn đoạt phách: "Một là mở ra thức hải, để ta gieo xuống Nô Dịch Cổ Ấn, trở thành con chó dẫn đường cho ta tiến vào Thánh Địa. Hai là... ta sẽ rút cạn tinh huyết, đem nguyên thần của ngươi luyện hóa thành ma búp bê, vĩnh viễn không được siêu sinh."
Nghe đến hai chữ "Nô Dịch Cổ Ấn", Triệu Vô Cực toàn thân run lên kịch liệt. Gã là thiên kiêu nội môn, tương lai có cơ hội chứng đạo Kim Đan, thậm chí là dòm ngó Nguyên Anh, làm sao có thể cam chịu làm nô lệ cho một kẻ khác? Thế nhưng, khi nhìn thấy cái xác khô tàn tạ của Yến Nam Thiên đang nằm cách đó không xa, chút tôn nghiêm cuối cùng của gã trong nháy mắt sụp đổ hoàn toàn.
"Ta... ta nguyện ý thần phục! Xin tiền bối tha mạng!" Triệu Vô Cực cắn răng, dập đầu thảm thiết, chủ động buông lỏng toàn bộ phòng ngự thức hải.
"Rất tốt."
Bảo Bình tay phải kết ấn, một ký hiệu vòng tròn đen thu nhỏ bằng đốt ngón tay thình lình ngưng tụ trên đầu ngón tay hắn, mang theo ngọn lửa ma năng màu tím đen hung hãn, thô bạo cắm thẳng vào giữa hai chân mày của Triệu Vô Cực.
Xoẹt... Á!!!
Triệu Vô Cực thét lên một tiếng đau đớn, hai mắt trợn ngược. Gã cảm thấy một bàn tay vô hình, lạnh lẽo tột cùng đang vồ lấy linh hồn mình, gắt gao bện chặt vào tâm trí gã. Kể từ khắc này, chỉ cần Bảo Bình động một ý niệm, thức hải của gã sẽ lập tức nổ tung, linh hồn tiêu tán.
Sau vài hơi thở, Triệu Vô Cực lảo đảo đứng lên, cúi đầu khúm núm trước mặt Bảo Bình, trong mắt không còn một chút oán hận nào nữa, chỉ còn lại sự phục tùng tuyệt đối: "Nô tài Triệu Vô Cực, bái kiến Giáo chủ!"
Mộ Dung Tuyết đứng bên cạnh nhìn cảnh này, trong lòng thầm kinh hãi. Vị Giáo chủ này thủ đoạn quả thực quá mức bá đạo, ngay cả thiên kiêu của Thánh Địa cũng nói nô dịch là nô dịch, không một chút kiêng dè.
Bảo Bình ngồi xuống chiếc ghế chủ tọa duy nhất còn nguyên vẹn trong đại sảnh, gõ gõ ngón tay lên thành ghế, nhàn nhạt hỏi: "Triệu Vô Cực, kể chi tiết về tình hình bên trong Đông Hoang Thánh Địa cho ta nghe. Đặc biệt là về viên Huyền Thiên Phá Cảnh Đan kia."
Triệu Vô Cực không dám giấu giếm, vội vàng đáp: "Khởi bẩm Giáo chủ, Đông Hoang Thánh Địa có tổng cộng ba vị Nguyên Anh kỳ đại năng tọa trấn. Thánh chủ Cổ Thiên Thông là mạnh nhất, tu vi đã đạt tới Nguyên Anh kỳ tầng bốn trung kỳ. Sư tôn của nô tài là Cửu Dương chân nhân, tu vi Nguyên Anh kỳ tầng ba sơ kỳ."
"Mười năm trước, sau khi bí mật dùng bí trận rút cạn Huyền Thiên Bản Nguyên từ ngọc bài, ba vị Nguyên Anh đại năng đã cùng nhau hợp lực, mượn cỗ lực lượng nguyên thủy đó để luyện chế ra một viên ngũ phẩm linh đan — Huyền Thiên Phá Cảnh Đan. Viên đan dược này có thể giúp tu sĩ Nguyên Anh kỳ đột phá một tầng cảnh giới nhỏ mà không gặp bất kỳ bình cảnh nào!"
"Hiện tại, viên đan dược đó đang được cung phụng tại tầng cao nhất của Thánh Quang Linh Tháp, được bảo vệ bởi Đại Trận Hộ Phái Cửu Dương Phục Ma cấp năm. Nửa năm nữa, vào ngày Huyền Thiên Bí Cảnh mở ra, Thánh chủ Cổ Thiên Thông sẽ chính thức xuất quan, nuốt chửng viên đan này để bứt phá lên Nguyên Anh tầng năm!"
Nghe đến đây, đôi mắt xám bạc của Bảo Bình rực sáng lên một luồng chiến ý điên cuồng: "Ngũ phẩm linh đan... Huyền Thiên Phá Cảnh Đan? Tốt lắm! Cổ Thiên Thông kia muốn mượn nó để đột phá, vậy thì ta sẽ mượn nó để khiến hạt Kim Đan của ta thăng hoa vượt bậc!"
"Giáo chủ, Thánh Địa canh phòng cẩn mật, nếu chúng ta cưỡng ép xông vào, đại trận cấp năm phối hợp với ba vị Nguyên Anh kỳ đại năng xuất thủ, e là..." Mộ Dung Tuyết có chút lo ngại lên tiếng. Chiến lực của Bảo Bình hiện tại có thể quét ngang Kim Đan kỳ, nhưng đối mặt với ba vị Nguyên Anh kỳ cùng đại trận vạn năm, vẫn là quá mạo hiểm.
"Xông vào? Ta tại sao phải cưỡng ép xông vào?"
Bảo Bình khẽ cười lạnh, ánh mắt nhìn về phía Triệu Vô Cực: "Mười ngày sau, chẳng phải là cuộc tuyển chọn đệ tử chân truyền của Thánh Địa sao?"
Triệu Vô Cực lập tức hiểu ý, vội vàng quỳ xuống nói: "Giáo chủ anh minh! Lần này cuộc tuyển chọn chân truyền, sư tôn của nô tài có quyền tiến cử một vị thiên tài từ bên ngoài vào tham gia thí luyện trực tiếp. Nếu Giáo chủ cải trang thành một vị tán tu thiên tài do nô tài tiến cử, có thể danh chính ngôn ngôn thuận tiến vào nội môn Thánh Địa, tiếp cận Thánh Quang Linh Tháp mà không thu hút sự chú ý của đại trận!"
"Rất tốt." Bảo Bình đứng dậy, tà áo xanh thẫm khẽ động, "Mộ Dung Tuyết, ngươi lưu lại Yến Đô Thành này, dùng toàn bộ tài nguyên vừa cướp được bí mật thu mua lòng người, thành lập ám tuyến của Huyền Thiên Giáo cho ta. Còn Triệu Vô Cực, mười ngày này ngươi giúp ta chuẩn bị một thân phận hoàn hảo."
"Nô tỳ/Nô tài tuân lệnh!"
Mười ngày sau, tại khu vực ngoại vi của Đông Hoang Thánh Địa — Thánh Sơn Vạn Pháp.
Nơi này mây mù bao phủ quanh năm, linh khí hóa thành từng luồng sương mù mờ ảo quấn quýt lấy hàng ngàn ngọn núi lớn nhỏ. Hôm nay là ngày đại điển tuyển chọn đệ tử chân truyền mười năm một lần của Thánh Địa, hàng vạn thiên kiêu từ khắp các vương triều, gia tộc phụ thuộc ở Trung Tâm Đại Lục đều đổ dồn về đây, tạo nên một cảnh tượng vô cùng náo nhiệt.
Bảo Bình lúc này đã thay đổi dung mạo thành một thanh niên có khuôn mặt góc cạnh, ánh mắt lạnh lùng, tu vi hiển lộ bên ngoài được che giấu ở mức Trúc Cơ kỳ tầng ba trung kỳ — một mức tu vi vừa vặn để coi là thiên tài nhưng không quá mức kinh thế hãi tục để đám lão già Nguyên Anh chú ý. Hắn đi bên cạnh Triệu Vô Cực, thong thả tiến vào khu vực chuẩn bị của nội môn.
"Nhìn kìa, đó là Triệu sư huynh! Gã dạo này đi đâu mà sắc mặt có chút tiều tụy vậy?"
"Nghe nói gã đi Yến Đô Thành chúc thọ, chắc là chơi bời quá độ rồi. Ủa, tên tán tu đi bên cạnh gã là ai thế?"
Một vài đệ tử nội môn đi ngang qua thầm thì bàn tán. Triệu Vô Cực lúc này gắt gao cắn răng, không dám lộ ra một tia bất thường nào, dẫn Bảo Bình đi thẳng đến khu vực ghi danh.
"Cửu Dương chân nhân triệu kiến Triệu Vô Cực cùng người được tiến cử!"
Một tiếng truyền âm trầm hùng từ đỉnh núi vọng xuống.
Bảo Bình ánh mắt khẽ híp lại. Sư tôn của Triệu Vô Cực — một vị Nguyên Anh kỳ đại năng chân chính, rốt cuộc cũng xuất hiện. Hạt Kim Đan cửu vân trong đan điền hắn khẽ vận chuyển đến mức tĩnh lặng tuyệt đối, Huyền Thiên Thôn Phệ Quyết đem toàn bộ ma khí và lôi điện phong ấn sâu vào lõi nhục thân, chuẩn bị đối mặt với vị cường giả cấp cao đầu tiên của đại lục này.