Luồng uy áp từ Huyền Thiên Cửu Vân Kim Đan cuồn cuộn đổ xuống như thác lũ, biến cả đại sảnh nguy nga của Yến gia thành một cái đầm lầy chết chóc. Gió lốc mang theo Chân Nguyên ba màu ánh bạc, lôi điện và ma khí rít gào qua các kẽ nứt tường đá, chấn bay toàn bộ bàn tiệc, linh tửu sụp đổ hòa lẫn với máu tươi của những kẻ tu vi thấp đang quỳ rạp dưới đất.
"Bộ Bộ Sinh Liên... Kim Đan đại năng?!"
Yến Nam Thiên gắt gao nhìn những đóa sen ánh bạc chầm chậm nở rộ dưới chân Bảo Bình khi hắn bước đi trên hư không. Sắc mặt hồng nhuận của vị lão tổ hai trăm tuổi này trong nháy mắt biến thành trắng bệch như giấy tử thi. Lão nằm mơ cũng không ngờ tới, vào ngày đại thọ của mình lại có một vị Kim Đan kỳ sát tinh thần bí, trẻ tuổi đến mức quỷ dị như vậy tới gõ cửa đòi diệt môn.
"Đại... Đại sư huynh Triệu Vô Cực! Cứu ta!"
Yến Thanh, kẻ vừa rồi còn hăm hở bước lên nhận ngọc bài, lúc này đã bị uy áp của Bảo Bình ép tới mức lục phủ ngũ tạng rách nứt, thất khiếu chảy máu, chỉ biết đưa ánh mắt cầu cứu tuyệt vọng về phía vị thiên kiêu của Đông Hoang Thánh Địa.
Thế nhưng, Triệu Vô Cực lúc này nào còn tâm trí đâu mà quản đến gã?
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán Triệu Vô Cực, thấm đẫm cả bộ trường bào thêu hình mặt trời kiêu hãnh. Gã lùi lại ba bước, tay phải gắt gao nắm chặt lấy một lệnh bài truyền tống màu vàng kim trong tay áo, khàn giọng quát: "Tiền bối! Ta là nội môn đệ tử của Đông Hoang Thánh Địa, sư tôn ta là Cửu Dương chân nhân — Nguyên Anh kỳ tầng ba đại năng! Yến gia là thế gia phụ thuộc của Thánh Địa chúng ta, ngài làm như vậy là muốn khai chiến với Đông Hoang Thánh Địa sao?!"
"Đông Hoang Thánh Địa?"
Bảo Bình lơ lửng dừng bước giữa hư không, ánh mắt xám bạc khóa chặt lấy Triệu Vô Cực. Khóe miệng hắn khẽ cong lên một vệt nụ cười gằn đầy tàn nhẫn, thanh âm vô tình lạnh lẽo như vạn năm băng sơn:
"Nguyên Anh kỳ thì đã sao? Chờ lão già đó tới đây, ta đã sớm dẫm nát cái Yến gia này rồi. Còn ngươi... lấy Thánh Địa ra dọa ta, quả thực là ngu xuẩn."
"Một!"
Thanh âm đếm số đầu tiên của Bảo Bình tựa như tiếng chuông gọi hồn vang lên trong thức hải của Yến Nam Thiên.
"Tiền bối! Đừng ép người quá đáng! Lão phu tu hành hai trăm năm, cũng không phải là hạng người cung kính chờ chết!" Yến Nam Thiên biết đã rơi vào đường cùng, hai mắt lão thình lình đỏ ngầu, Chân Nguyên Kim Đan tầng bốn trung kỳ bộc phát toàn diện.
Hưu!
Một thanh đại đao màu đỏ rực khổng lồ, toàn thân bốc lên ngọn lửa màu xích hồng kịch liệt — Linh bảo cấp cao Xích Diễm Đao thình lình lăng không xuất hiện trên tay lão. Đây là bản mệnh pháp bảo mà lão đã dùng trăm năm tinh huyết để uẩn dưỡng.
"Hai!"
Bảo Bình thanh âm tiếp tục hạ xuống, bước chân chầm chậm tiến tới thêm một trượng. Áp lực nhục thân bảy mươi vạn cân đè ép khiến vách tường đá hắc kim xung quanh bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt khổng lồ kéo dài.
"Chết đi cho ta! Xích Diễm Khai Thiên Trảm!"
Yến Nam Thiên không dám chờ Bảo Bình đếm tới tiếng thứ ba, lão gầm lên một tiếng điên cuồng, thiêu đốt một giọt tinh huyết bộc phát nhất kích mạnh nhất trong đời. Thanh Xích Diễm Đao vung lên, một đạo đao mang bằng lửa khổng lồ dài tới hai mươi trượng xé toạc màn đêm, mang theo nhiệt độ kinh hoàng thiêu rụi toàn bộ kiến trúc đại sảnh, thẳng tắp bổ về phía đầu lâu của Bảo Bình.
Nhất kích này cường đại đến mức khiến các vị tu sĩ Trúc Cơ đang quỳ dưới đất cảm thấy như linh hồn mình sắp bị thiêu rụi thành tro.
Đối diện với đao mang thiêu thiên này, Bảo Bình sắc mặt không một chút thay đổi. Hắn thậm chí không thèm vận chuyển Chân Nguyên để phòng ngự, mà thình lình bước tới một bước, bàn tay phải hóa thành một màu ngọc thạch xám bạc, mang theo sức mạnh bạo liệt của bảy mươi vạn cân nhục thân, thô bạo dứt khoát đưa ra ngoài, trực tiếp dùng tay không chộp thẳng vào lưỡi đao mang rực lửa kia!
UỲNH VÀO!!!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa làm rung chuyển cả tòa Yến Đô Thành vang lên. Ngọn lửa màu xích hồng cuồn cuộn văng ra khắp nơi, thiêu rụi vạn vật, nhưng khi chạm vào da thịt của Bảo Bình, chúng liền bị một lớp ánh sáng bạc cứng ngắc ngăn cản ở bên ngoài, căn bản không thể làm tổn hại đến một sợi lông tơ của hắn.
Rắc... Rắc... Răng rắc!
Dưới ánh mắt hoang đường, kinh hãi đến mức linh hồn muốn thăng thiên của Yến Nam Thiên, năm ngón tay bằng ngọc thạch của Bảo Bình gắt gao bóp chặt lấy đạo đao mang hai mươi trượng kia, rồi thô bạo bóp một cái. Đao mang Chân Nguyên Kim Đan tầng bốn bấy lâu nay vô địch của lão tổ, thình lình nổ tung thành ngàn vạn đốm lửa tàn tạ.
Không dừng lại ở đó, Bảo Bình thân hình quỷ mị chớp mắt một cái đã xuất hiện ngay trước mặt Yến Nam Thiên, bàn tay phải thế đi không giảm, chuẩn xác nắm lấy thanh bản mệnh Linh bảo Xích Diễm Đao.
"Vỡ cho ta!" Bảo Bình gầm nhẹ một tiếng.
Xoảng!!!
Thanh Linh bảo cấp cao cứng rắn vô cùng bấy lâu nay, dưới lực lượng cơ nhục kinh hoàng của Bảo Bình, thình lình bị hắn dùng hai ngón tay bẻ gãy làm đôi giống như bẻ một khúc củi khô!
"Phụt!" Bản mệnh pháp bảo bị hủy, Yến Nam Thiên hộc ra một ngụm máu tươi kịch liệt, thân hình lảo đảo quỳ sụp xuống đất, ánh mắt dại ra nhìn thanh đao gãy, trong lòng dâng lên một sự tuyệt vọng hoàn toàn: "Nhục... Nhục thân thành thánh?! Ngươi rốt cuộc là con quái vật ở đâu ra..."
"Ba. Hết giờ."
Bảo Bình thanh âm nhàn nhạt hạ xuống. Hắn không một chút do dự, năm ngón tay như sấm sét cắm thẳng vào đỉnh đầu Yến Nam Thiên.
"Huyền Thiên Thôn Phệ Quyết — Huyết Tế Kim Đan!"
UỲNH!!!
Ký hiệu vòng tròn đen trên ngực Bảo Bình bộc phát ra hắc quang thâm thúy tột cùng. Một hạt Kim Đan màu đỏ rực to bằng ngón tay cái, chứa đựng tu vi tinh hoa cả đời của Yến Nam Thiên thình lình bị hút mạnh ra khỏi lồng ngực lão, lơ lửng giữa lòng bàn tay Bảo Bình.
Yến Nam Thiên thân hình nhanh chóng khô héo, hóa thành một bộ xác khô rỗng tuếch gầy trơ xương, khí tuyệt bản vong ngay tại chỗ.
Bảo Bình há miệng, thô bạo nuốt chửng hạt Kim Đan tầng bốn này vào bụng. Hạt Kim Đan cửu vân trong đan điền hắn khẽ xoay chuyển, như một con mãnh thú đói khát điên cuồng cắn xé, luyện hóa luồng năng lượng khổng lồ kia, khiến tu vi Kim Đan kỳ tầng một đỉnh phong của hắn một lần nữa đạt đến mức độ viên mãn tột cùng, mơ hồ có dấu hiệu muốn đột phá lên tầng hai.
Cả đại sảnh lúc này tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch của Triệu Vô Cực.
"Lão... Lão tổ chết rồi?!" Yến Thanh nhìn xác khô của ông nội mình, tinh thần hoàn toàn sụp đổ, điên cuồng bò lùi lại phía sau.
Bảo Bình phất tay thu hồi chiếc hộp ngọc xám bạc lơ lửng giữa không trung — chiếc hộp chứa Huyền Thiên Ngọc Bài. Hắn mở hộp ra, bên trong quả nhiên là một tấm ngọc bài màu xám đen cổ xưa, khắc họa ký hiệu vòng tròn tương tự như trên ngực hắn, tỏa ra một luồng khí tức nguyên thủy mười vạn năm trước.
Thế nhưng, khi thần thức của Bảo Bình vừa quét qua tấm ngọc bài này, lông mày hắn thình lình nhíu chặt lại, đôi mắt xám bạc lộ ra một tia hung quang lạnh lẽo: "Không đúng! Tấm ngọc bài này... khí tức bản nguyên bên trong đã bị rút cạn từ lâu, đây chỉ là một cái vỏ rỗng!"
"Cái gì?!"
Đứng đằng xa phụ trách cảnh giới, Mộ Dung Tuyết nghe vậy sắc mặt cũng kịch biến.
Bảo Bình chậm rãi quay đầu, ánh mắt tàn nhẫn như chim ưng khóa chặt lấy Triệu Vô Cực đang đứng run rẩy đằng xa: "Nói. Tại sao tấm ngọc bài này lại là giả? Bản nguyên thực sự của nó đang ở đâu?!"
Triệu Vô Cực sắc mặt xám như tro tàn, biết không thể giấu giếm, gã run rẩy đáp: "Tiền... Tiền bối tha mạng! Tấm ngọc bài này thực ra mười năm trước khi Thánh Địa ban tặng cho Yến gia... sư tôn ta và các vị Trưởng lão đã cùng nhau ra tay dùng đại trận bí mật rút cạn toàn bộ Huyền Thiên Bản Nguyên bên trong để luyện chế một viên Huyền Thiên Phá Cảnh Đan!"
"Ngọc bài chân chính hiện tại chỉ còn lại cái vỏ để làm chìa khóa mở cổng bí cảnh, còn năng lượng cốt lõi bên trong... đều đã nằm trong tay của Thánh chủ Đông Hoang Thánh Địa và sư tôn ta rồi!"
Nghe đến đây, Bảo Bình không giận mà ngược lại khẽ cười lạnh lên thành tiếng, tiếng cười vang vọng khắp màn đêm đầy tà dị: "Hóa ra là vậy... Đám rác rưởi các ngươi lại dám đem thánh vật của Huyền Thiên Tông ta ra luyện dược. Tốt! Rất tốt!"
Thanh gương cổ Huyền Thiên Kính trong thức hải hắn lúc này điên cuồng run rẩy, truyền đến một ý chí phẫn nộ tột cùng. Nó cần luồng bản nguyên lực lượng trong ngọc bài để tiếp tục khôi phục chức năng của tầng tiếp theo. Đông Hoang Thánh Địa làm như vậy, chẳng khác nào cắt đứt đường tiến hóa của nó.
"Tiền bối... chuyện này không liên quan đến ta... ta chỉ là..." Triệu Vô Cực hoảng hốt định bóp nát lệnh bài truyền tống để bỏ chạy.
"Muốn chạy sao?"
Bảo Bình thân hình khẽ động, áp sát trong gang tấc. Tốc độ của hắn vượt qua giới hạn phản ứng của Triệu Vô Cực, bàn tay ngọc thạch chớp mắt một cái đã bóp gãy nát cổ tay cầm lệnh bài của gã.
Rắc!!!
"Á!!!" Triệu Vô Cực thét lên thảm thiết, lệnh bài truyền tống rơi bịch xuống đất vỡ vụn.
"Ngươi là thiên kiêu của Đông Hoang Thánh Địa, chắc hẳn biết rõ vị trí mật thất luyện đan của sư tôn ngươi chứ?" Bảo Bình năm ngón tay gắt gao bóp chặt lấy cổ họng Triệu Vô Cực, nâng gã lên không trung, đôi mắt xám bạc tràn ngập ma tính: "Dẫn ta tới đó. Bằng không, ta sẽ dùng Thôn Phệ Quyết đem linh hồn ngươi uẩn dưỡng trong ma hỏa mười vạn năm!"
Nhìn ánh mắt kinh hoàng của vị thiên kiêu Thánh Địa, Bảo Bình quay đầu lại nhìn Mộ Dung Tuyết, nhàn nhạt hạ lệnh: "Mộ Dung Tuyết, đem toàn bộ tài sản của Yến gia thu thập sạch sẽ. Kẻ nào trong thành thị này dám dị nghị, giết không tha!"
"Nô tỳ tuân lệnh!" Mộ Dung Tuyết sát khí ngập trời ôm quyền đáp.
Đêm thọ yến của Yến gia, cuối cùng biến thành đêm diệt môn của một thế gia đại tộc Yến Đô Thành. Mà mục tiêu tiếp theo của vị ma đầu nghịch thiên Huyền Bảo Bình, chính là quái vật khổng lồ thống trị cả vùng đất này — Đông Hoang Thánh Địa!