Chương 24: Trung Tâm Đại Lục và Tiệc tối của Yến gia
Hẻm núi Thiên Lang Khúc Kính sau trận "cuồng phong" vô hình kia trở nên yên ắng đến rợn người. Mùi máu tươi nồng nặc bốc lên từ những vũng máu của đám tán tu Huyết Sát Giáo, nhưng kỳ lạ là không có một giọt nào vương vãi lên những chiếc xe ngựa của Vạn Thông Thương Hội.
"Tiên... Tiên nhân tiền bối!"
Tề lão rốt cuộc cũng tỉnh táo lại từ trong cơn chấn động kinh hoàng. Lão run rẩy bò rạp xuống đất, dập đầu liên tục trước mặt Bảo Bình, đầu đập vào đá dăm đến mức rướm máu cũng không dám dừng lại. Đối với một tu sĩ Luyện Khí tầng ba sống ở rìa phàm trần như lão, thủ đoạn một ánh mắt mạt sát mười mấy tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ chỉ có thể là thần thông của các vị lão tổ Trúc Cơ, thậm chí là Kim Đan đại năng cao cao tại thượng.
Tần Dao cũng run lẩy bẩy, quỳ một gối xuống, thanh âm trong trẻo giờ đây tràn ngập sự sợ hãi xen lẫn tôn kính: "Vạn Thông Thương Hội Tần Dao, hữu nhãn vô châu, không biết đại năng hạ phàm. Xin tiền bối thứ tội!"
Bảo Bình nhìn hai người quỳ dưới chân mình, thần sắc vẫn thủy chung tĩnh lặng như mặt hồ không một chút gợn sóng. Hắn khẽ vẩy nhẹ tay áo, một luồng kình phong vô hình dâng lên, nhẹ nhàng nhưng bá đạo nâng cả hai người đứng dậy.
"Ta đã nói, ta chỉ là một hộ viện theo thương đội mượn đường mà thôi." Bảo Bình chắp tay sau lưng, đôi mắt xám bạc một lần nữa thu liễm lại thành màu đen nhánh bình thường: "Chuyện vừa rồi, ta không muốn người thứ ba biết. Tiếp tục lên đường đi."
"Tuân... Tuân lệnh tiền bối!" Tần Dao vội vã đáp, trong lòng dâng lên một luồng sóng lớn. Nàng lập tức hạ lệnh nghiêm ngặt cho toàn bộ phu xe phàm nhân phải ngậm miệng, kẻ nào tiết lộ một nửa chữ về chuyện hôm nay sẽ bị chu di tam tộc.
Thương đội một lần nữa chuyển động. Nhưng lần này, bầu không khí đã hoàn toàn thay đổi. Chiếc xe ngựa của Bảo Bình và Mộ Dung Tuyết được đẩy lên vị trí trang trọng nhất, hộ vệ xung quanh nghiêm ngặt nhưng không một ai dám tới gần trong bán kính ba trượng, giống như đang hộ tống một tòa thần miếu di động.
Nửa tháng sau.
Vạn Thông Thương Hội rốt cuộc cũng vượt qua ranh giới của Đại Càn Vương Triều, chính thức tiến vào biên giới của Trung Tâm Đại Lục.
Vừa bước qua ranh giới, ngay cả người phàm cũng có thể cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt. Linh khí ở nơi này đậm đặc gấp năm, gấp mười lần so với vùng hẻo lánh Đông Hoang ngoại vi. Trên bầu trời, thỉnh thoảng lại có những luồng độn quang lướt qua, đó là các tu sĩ cưỡi kiếm phi hành, thần thái kiêu ngạo. Dưới đất, những tòa thành thị sầm uất vách đá vạn trượng, hộ thành đại trận tỏa ra linh quang mờ ảo, phàm nhân và tu sĩ cấp thấp chung sống đan xen, võ phong xương minh.
Yến Đô Thành — một trong mười tòa siêu cấp thành thị thuộc quyền quản hạt của Đông Hoang Thánh Địa, cũng là điểm dừng chân cuối cùng của Vạn Thông Thương Hội.
Nơi này tường thành cao tới trăm trượng, toàn bộ được xây dựng từ đá hắc kim có khả năng chống cự pháp thuật công kích. Trên cổng thành, bốn chữ đại tự "Yến Đô Thành" lấp lánh trận pháp lôi điện, khiến tu sĩ từ nơi khác đến đều phải thu liễm khí tức, đi bộ tiến vào.
"Huyền tiền bối, Yến Đô Thành này là địa bàn của Yến gia — một trong những thế gia phụ thuộc mạnh nhất của Đông Hoang Thánh Địa." Mộ Dung Tuyết ngồi trong xe ngựa, khẽ dùng thần thức truyền âm cho Bảo Bình: "Gia chủ Yến gia là Yến Nam Thiên, tu vi cách đây mười năm đã là Kim Đan kỳ tầng bốn trung kỳ. Nghe đồn, trong tay Yến gia đang có một chiếc Huyền Thiên Ngọc Bài — phần thưởng do Thánh Địa ban tặng cho bọn họ mười năm trước vì có công khai phá khoáng mạch."
"Kim Đan tầng bốn?" Bảo Bình khẽ nhếch môi, ánh mắt xám bạc lóe lên một tia khinh bỉ tột cùng: "Một kẻ thọ nguyên sắp cạn mượn thuốc đột phá mà thôi. Chiếc ngọc bài kia, tối nay sẽ đổi chủ."
Hạt Kim Đan cửu vân ba màu trong đan điền hắn khẽ rung động, hấp thu linh khí nồng đậm của Trung Tâm Đại Lục, phát ra tiếng sấm rền trầm thấp. Đối với Bảo Bình, tu sĩ Kim Đan kỳ trung kỳ của ngoại giới hiện tại căn bản không đủ làm đối thủ của hắn. Nhục thân bảy mươi vạn cân của hắn thừa sức đập nát hộ thân pháp bảo của bọn họ.
Buổi tối hôm đó, tại phủ đệ nguy nga của Yến gia ở trung tâm thành thị.
Hôm nay là đại thọ hai trăm tuổi của Yến gia tổ sư Yến Nam Thiên. Toàn bộ Yến Đô Thành đèn hoa rực rỡ, tiếng chiêng trống vang trời. Các vị chưởng môn, trưởng lão của các tông môn hạng hai, hạng ba lân cận, cùng các gia tộc lớn đều mang theo lễ vật trọng hậu đến chúc thọ.
Vạn Thông Thương Hội nhờ có mối quan hệ làm ăn lâu năm cung cấp dược liệu cho Yến gia, Tần Dao cũng may mắn đạt được một tấm thiệp mời ở hàng ghế cuối cùng của đại sảnh. Nàng cung kính dẫn theo Bảo Bình và Mộ Dung Tuyết (với thân phận hộ vệ võ giả) tiến vào trang viên.
"Nhìn kìa, đó là đại thiếu gia của Vạn Thuật Môn, tu vi mới hai mươi tuổi đã là Luyện Khí tầng chín!"
"Kẻ đó tính là gì? Vị ngồi bên tay trái Yến lão tổ kia mới là thiên kiêu chân chính — Triệu Vô Cực, nội môn đệ tử của Đông Hoang Thánh Địa, Trúc Cơ kỳ tầng hai sơ kỳ!"
Tiếng bàn tán xôn xao của các tân khách vang lên khắp đại sảnh.
Bảo Bình nhàn nhạt nhìn về phía vị trí trung tâm của buổi tiệc. Nơi đó, một lão giả tóc đỏ râu dài, sắc mặt hồng nhuận, chính là Yến Nam Thiên, đang tươi cười nghênh đón tân khách. Mà bên cạnh lão, một vị thanh niên mặc trường bào thêu hình mặt trời rực rỡ của Đông Hoang Thánh Địa, thần thái kiêu ngạo tột cùng, chính là Triệu Vô Cực.
"Yến lão tổ, lần này chúc thọ, sư tôn ta (một vị Nguyên Anh trưởng lão của Thánh Địa) đặc biệt dặn dò ta mang đến một viên Tam Phẩm Bồi Nguyên Đan, chúc lão tổ thọ tỷ nam sơn." Triệu Vô Cực mỉm cười nâng lên một hộp ngọc, giọng nói tuy chúc hạ nhưng mang theo sự kiêu ngạo của người thuộc Thánh Địa.
"Đa tạ Triệu hiền điệt! Đa tạ Trưởng lão đại nhân!" Yến Nam Thiên mừng rỡ ra mặt, vội vàng nhận lấy hộp ngọc.
Buổi tiệc diễn ra trong không khí náo nhiệt, ca múa mừng vui. Tần Dao ngồi ở góc khuất, thỉnh thoảng lại lén nhìn về phía Bảo Bình đang thản nhiên tự rót tự uống rượu nhạt bên cạnh. Nàng phát hiện, vị "tiền bối thần bí" này từ đầu đến cuối đều nhìn đám thiên kiêu, lão tổ kia bằng ánh mắt như nhìn một lũ hề đang diễn kịch.
Khi rượu đã ba tuần, ca múa lui xuống, Yến Nam Thiên thình lình đứng dậy, từ trong ngực lấy ra một chiếc hộp bằng ngọc thạch màu xám bạc cổ xưa, tỏa ra luồng khí tức huyền diệu đầy bí ẩn.
"Chư vị đồng đạo!" Yến Nam Thiên giọng nói mang theo Chân Nguyên Kim Đan truyền khắp đại sảnh, khiến vạn người im tiếng: "Mọi người đều biết, nửa năm sau Huyền Thiên Bí Cảnh sẽ mở ra. Yến gia ta đạt được Thánh Địa ân điển, ban cho một chiếc Huyền Thiên Ngọc Bài. Hôm nay, lão phu muốn nhân dịp đại thọ này, đem chiếc ngọc bài này giao lại cho tôn nhi của ta là Yến Thanh, hy vọng gã có thể vào bí cảnh đạt được đại cơ duyên, làm rạng danh Yến gia!"
Ồ!!!
Cả đại sảnh thình lình bùng nổ một trận xôn xao lớn. Vô số ánh mắt gắt gao, tham lam dồn dập nhìn vào chiếc hộp ngọc trên tay Yến Nam Thiên. Đó là tấm vé thông hành vào di tích mười vạn năm trước, kẻ nào có được đều có cơ hội một bước lên trời.
Yến Thanh — một thanh niên tu vi Trúc Cơ tầng một — mặt mày hớn hở, bước lên phía trước định quỳ xuống nhận ngọc bài.
Bộp... Bộp... Bộp...
Đúng lúc này, giữa cái đại sảnh đang náo nhiệt dồn dập kia, một tiếng bước chân chầm chậm, bất hòa thình lình vang lên từ một góc khuất cuối phòng.
Một thiếu niên áo xanh thẫm, hai tay chắp sau lưng, thong thả bước ra khỏi hàng ghế của Vạn Thông Thương Hội, chầm chậm đi thẳng về phía tế đàn trung tâm của đại sảnh.
"Kẻ nào?! Gan to bằng trời, dám quấy nhiễu đại lễ của Yến gia!" Một vị hộ vệ Trúc Cơ kỳ của Yến gia lập tức bước ra, sắc mặt âm trầm quát lớn.
Tần Dao sắc mặt đại biến, suýt chút nữa thì ngất xỉu tại chỗ: "Huyền tiền bối... ngài muốn làm gì?!"
Bảo Bình không thèm nhìn vị hộ vệ kia lấy một cái, ánh mắt hắn khôi phục lại màu xám bạc thâm thúy nguyên thủy, khóa chặt lấy chiếc hộp ngọc trên tay Yến Nam Thiên, thanh âm bình thản vang vọng:
"Cái ngọc bài đó, Yến gia các ngươi không có tư cách giữ. Giao nó cho ta, ta có thể lưu cho Yến gia một mầm mống huyết mạch."
Oanh!!!
Lời vừa thốt ra, cả đại sảnh đại tiệc thình lình rơi vào sự tĩnh lặng chết chóc, sau đó là một trận cười nhạo báng điên cuồng bùng nổ từ khắp nơi.
"Ha ha ha! Ta nghe nhầm sao?! Một tên tiểu tử phàm trần, dám đến Yến gia thọ yến đòi cướp Huyền Thiên Ngọc Bài?!"
"Gã điên rồi! Chắc chắn là điên rồi!"
Yến Nam Thiên sắc mặt nháy mắt trầm xuống như nước, sát khí Kim Đan Kỳ sơ kỳ ngập trời từ trên người lão bộc phát ra, đem toàn bộ bàn ghế xung quanh chấn nát thành bụi cám: "Súc sinh guốc mộc! Hôm nay là đại thọ của lão phu, ngươi dám tới đây tìm chết?!"
"Chết đi! Yến Thần Chưởng!"
Vị hộ vệ Trúc Cơ kỳ lúc nãy gầm lên một tiếng, Chân Nguyên hóa thành một cái bàn tay khổng lồ màu đỏ rực chém thẳng xuống đỉnh đầu Bảo Bình.
Bảo Bình thần sắc hờ hững, bước chân không dừng, chỉ nhẹ nhàng nâng ngón trỏ tay phải lên, nhắm thẳng vào cái bàn tay khổng lồ kia mà búng nhẹ.
"Huyền Thiên Kiếm Chỉ — Phá Thiên!"
Xoẹt... BÙM!!!
Một đạo kiếm chỉ ánh bạc rực sáng lôi điện thình lình phóng ra. Cái bàn tay khổng lồ Chân Nguyên của tu sĩ Trúc Cơ kia yếu ớt như một bong bóng xà phòng, lập tức nổ tung. Đạo kiếm chỉ ánh bạc tốc độ không giảm, chớp mắt một cái đã xuyên thủng qua trán vị hộ vệ kia, mang theo một tia máu tươi bắn thẳng ra sau vách tường.
Vị hộ vệ Trúc Cơ kỳ trợn tròn mắt, thân hình đổ rầm xuống đất, khí tuyệt thân vong tại chỗ.
Chỉ một chỉ, mạt sát Trúc Cơ!
Tiếng cười nhạo báng trên khắp đại sảnh thình lình im bặt như bị cắt đứt gân cổ. Toàn bộ các vị trưởng lão, chưởng môn đang ngồi xem kịch đều hoảng sợ đứng bật dậy, ánh mắt nhìn Bảo Bình đầy vẻ hoang đường.
"Trúc... Trúc Cơ hậu kỳ?! Không, đây là uy áp Kim Đan?!" Triệu Vô Cực, vị thiên kiêu của Đông Hoang Thánh Địa, lúc này không còn vẻ kiêu ngạo, đôi mắt gã co rút kịch liệt khi cảm nhận được luồng khí tức ba màu bạc - xanh - đen đang chầm chậm tràn ra từ người Bảo Bình.
Oanh!!!
Không còn che giấu. Toàn bộ Kim Đan Kỳ tầng một đỉnh phong phối hợp với sức mạnh nhục thân bảy mươi vạn cân của Bảo Bình bộc phát toàn diện. Luồng áp lực khủng bố như một tòa thái cổ đại sơn hạ lâm, trực tiếp đem nóc nhà của đại điện Yến gia chấn bay lên chín tầng mây, gạch đá sụp đổ rầm rầm. Hàng ngàn tân khách tu vi thấp dưới Trúc Cơ đều bị luồng uy áp này ép tới mức quỳ rạp xuống đất, nôn ra máu tươi liên tục.
Bảo Bình đứng lơ lửng bước đi trên hư không, dưới chân mỗi bước sinh ra một đóa hoa sen ánh bạc rực rỡ, mái tóc dài bay loạn như một vị ma thần hạ phàm. Hắn nhìn xuống Yến Nam Thiên đang run rẩy phía dưới, thanh âm lạnh lùng vang vọng khắp Yến Đô Thành:
"Yến Nam Thiên, ta đếm tới ba. Không giao ngọc bài, ta sẽ huyết tẩy toàn bộ Yến gia, gà chó không chừa!"