Hoài Bảo thu nắm đấm lại, ánh mắt bình thản lướt qua Triệu Khải, giọng nói không có chút độ ấm nào: "Còn ai muốn đổi phòng nữa không?"
Triệu Khải sắc mặt xanh mét, hết đỏ lại trắng. Hắn tuy là thiếu gia tộc, tu vi cũng ở mức Luyện Khí tầng ba đỉnh phong, nhưng đòn đánh vừa rồi của Hoài Bảo quá mức kinh dị, khiến lòng can đảm của hắn bị lung lay dữ dội. Hắn cắn răng, chỉ tay vào Hoài Bảo đầy đe dọa: "Ngươi... ngươi dám đả thương đồng môn tại khu cư xá? Chấp pháp đường của tông môn sẽ không tha cho ngươi!"
"Hừ, là các người tự ý xông vào viện của ta ra tay trước, ta chỉ là tự vệ chính đáng." Hoài Bảo lạnh lùng đáp. "Nếu muốn kiện lên Chấp pháp đường, ta sẵn sàng đi cùng các ngươi."
Triệu Khải cứng họng. Hắn biết rõ quy tắc của ngoại môn là khuyến khích đệ tử tranh đấu để tiến bộ, chỉ cần không chết người hay phế bỏ đan điền, Chấp pháp đường thường nhắm mắt làm ngơ đối với những vụ ẩu đả nhỏ nhặt này. Hơn nữa, lần này rõ ràng là phe hắn đuối lý trước.
"Được! Hoài Bảo, ngươi nhớ kỹ cho ta! Ba tháng sau sẽ có Đại hội Tỷ thí Ngoại môn, lúc đó trên Sinh Tử Đài, ta sẽ khiến ngươi phải quỳ xuống cầu xin ta!" Triệu Khải buông một câu độc địa để giữ thể diện, rồi vội vàng sai hai tên đệ tử còn lại dìu tên bị gãy tay rời khỏi tiểu viện một cách nhếch nhác.
Nhìn đám người Triệu Khải đi khuất, Hoài Bảo thở ra một hơi dài, đóng cửa viện lại. Cậu biết, từ hôm nay, cuộc sống yên ổn của cậu ở Thiên Kiếm Tông đã chính thức kết thúc. Ba tháng sau là Đại hội Ngoại môn, Triệu Khải chắc chắn sẽ dùng thế lực gia tộc để tìm cách đối phó với cậu.
"Bảo nhi, ngươi vừa rồi ra tay rất quả quyết, rất có phong thái của cường giả." Chuông Thủ Nhân hiện hình, gật đầu tán thưởng. "Tu tiên giới chính là như vậy, ngươi yếu đuối thì người ta bắt nạt, ngươi mạnh mẽ thì người ta kiêng dè. Tuy nhiên, ba tháng thời gian là quá ngắn. Tên Triệu Khải kia có gia tộc chống lưng, chắc chắn sẽ được ban phát rất nhiều linh đan diệu dược và pháp bảo tốt để tăng tiến tu vi. Ngươi muốn thắng hắn một cách áp đảo, phải nỗ lực gấp mười lần!"
"Cháu hiểu." Hoài Bảo ánh mắt kiên định. Cậu ngồi xếp bằng xuống giường, lấy ra chiếc Túi Trữ Vật đoạt được từ tên hộ pháp Tịch Diệt Tông hôm trước. Cậu đổ toàn bộ số linh thạch và đan dược ra giường. "Tiền bối, bây giờ cháu đã ở Luyện Khí tầng hai, kinh mạch đã kiên cố hơn. Cháu có thể dùng linh thạch để tăng tốc độ tu luyện được chưa?"
"Được rồi. Đêm nay, ta sẽ truyền cho ngươi tầng thứ hai của Thiên Đạo Chuông Kinh – tên là 'Kim Chung Hộ Thể'." Chuông Thủ Nhân thần sắc trở nên ngưng trọng. "Môn thần thông này dùng linh lực vàng kim ngưng tụ thành một chiếc chuông đồng hư ảo bao bọc quanh thân thể, đao thương bất nhập, thủy hỏa bất xâm. Một khi luyện thành, ngay cả đòn tấn công của tu sĩ Luyện Khí tầng năm cũng không thể làm tổn thương ngươi mảy may!"
Hoài Bảo nghe vậy liền đại hỷ. Cậu lập tức nhắm mắt, cầm lấy hai viên linh thạch nắm chặt trong tay, bắt đầu lẩm nhẩm khẩu quyết tầng thứ hai của kinh thư.
Boong... boong...
Tiếng chuông cổ xưa lại vang vọng trong đan điền của cậu liên tục. Linh lực màu vàng kim trong người Hoài Bảo bắt đầu chuyển dịch theo một quỹ đạo vô cùng phức tạp, lan tỏa ra bên ngoài bề mặt da, hình thành nên những vệt sáng vàng nhạt lờ mờ đan xen vào nhau như một tấm lưới bảo hộ thần kỳ.
Đêm đã khuya, sương mù trên đỉnh Kiếm Thúy Phong ngày càng dày đặc, nhưng trong gian tiểu viện nhỏ, ngọn lửa tu luyện của thiếu niên mười sáu tuổi vẫn đang bùng cháy một cách lặng lẽ và điên cuồng, chuẩn bị cho những cơn bão táp sắp tới của định mệnh.