Chương 16: Sư phụ gặp nguy hiểm?

Tuyết Dao nhìn theo ánh mắt của Gia Anh, hướng thẳng về phía cánh cửa tầng thứ hai của tòa cổ tháp chín tầng. Dù chưa hiểu hết những gì đang diễn ra, nhưng sự kiên định và khí phách vương giả toát ra từ thiếu niên áo xám khiến nỗi sợ hãi trong lòng nàng hoàn toàn tan biến. Nàng cắn răng, dùng hết sức lực dìu hắn đứng dậy, từng bước tiến về phía tháp đá. "RẦM... ẦM... ẦM..." Khi hai người vừa đến gần, cánh cửa đá cổ kính của tầng thứ hai tự động mở ra. Một luồng sương mù màu xám bạc, nồng độ linh khí đậm đặc gấp mười lần tầng thứ nhất, như thủy triều tràn ra bên ngoài, bao bọc lấy cả hai rồi kéo mạnh họ vào trong. "XOẠCH!" Cánh cửa đá khép chặt lại, triệt để cách biệt bọn họ với thế giới hỗn loạn bên ngoài. Bên trong tầng thứ hai của Thiên Cơ Tháp không phải là một gian phòng đá chật hẹp, mà là một không gian rộng lớn được bao phủ bởi một trận pháp khổng lồ. Mặt đất được cấu thành từ vô số những khối thạch anh xám, trên đỉnh tháp, thay vì một dòng sông linh dịch thì lại là một tinh cầu năng lượng khổng lồ rực rỡ như một mặt trời thu nhỏ, tỏa ra những dải lụa tiên nguyên lực thuần khiết nhất. Đặc biệt, quy luật thời gian ở đây kỳ ảo vô cùng. Gia Anh có thể cảm nhận rõ ràng từng nhịp thở của mình chậm lại, nhưng tốc độ vận chuyển của các phân tử linh khí xung quanh lại nhanh đến mức kinh người. Đúng như Thiên Cơ Thạch đã cảnh báo: một ngày bên ngoài bằng một trăm ngày bên trong! "Gia Anh, nơi này..." Tuyết Dao trợn tròn mắt nhìn cảnh tượng huyền ảo trước mặt, vết thương trên người nàng dưới sự nuôi dưỡng của nồng độ linh khí kinh khủng này thậm chí đang tự động khép lại với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy. "Sư tỷ, đây là Thiên Cơ Tháp, mật cảnh tối cao do tổ tiên ta để lại." Gia Anh ngồi xếp bằng xuống một khối thạch anh, vừa điều hòa hơi thở vừa trầm giọng giải thích. "Bên ngoài chỉ có mười ngày trước khi hoàng thất Đại Hạ dẫn đại quân san phẳng Vạn Kiếm Tông. Nhưng ở trong này, chúng ta có một ngàn ngày — tức là gần ba năm. Ta cần tỷ cùng ta bế quan, bất luận thế nào cũng phải bước vào Địa Cảnh!" Tuyết Dao nhìn vết nứt trên da thịt Gia Anh do dư chấn của Ma Thần Pháp Tướng để lại, lòng nàng quặn thắt. Nàng gật đầu thật mạnh, ánh mắt lộ ra vẻ kiên định chưa từng có: "Được! Ta nghe ngươi! Ba năm này, ta tuyệt đối không để ngươi phải thất vọng!" Gia Anh mỉm cười, ném cho nàng một chiếc bình ngọc chứa đầy linh dịch nguyên chất từ tầng một: "Sư tỷ, Ngọc Thanh Kiếm Quyết của tỷ tuy đã được ta sửa đổi, nhưng muốn bước vào Địa Cảnh thì căn cơ phải vạn phần vững chắc. Tỷ ngồi ở vị trí trận nhãn bên kia, dùng linh dịch này tẩy tủy phạt cốt, ta sẽ hộ pháp và chỉ điểm cho tỷ." Sau khi thu xếp cho Tuyết Dao, Gia Anh nhắm mắt lại, bắt đầu tiến vào trạng thái nhập định sâu. Thương tổn mà đạo thần niệm Thánh Cảnh của Lý Tuấn gây ra cho hắn thực sự không nhẹ. Nếu không có Cửu Chuyển Hỗn Độn Kiếm Thể ở tầng thứ nhất viên mãn ngăn cản phần lớn lực lượng, nhục thân của hắn đã sớm nổ tung thành mây khói. Hắn vận hành tổng cương của Hỗn Độn Kiếm Thể, ép buộc những dòng tiên nguyên lực xám tro điên cuồng lưu chuyển trong kinh mạch, bắt đầu quá trình tự chữa lành. Thời gian bắt đầu trôi qua. Mười ngày... một tháng... ba tháng bên trong tháp đá lặng lẽ trôi đi. Đến tháng thứ sáu, những vết nứt trên nhục thân của Gia Anh đã hoàn toàn biến mất, làn da của hắn ẩn hiện một lớp bảo quang màu xám bạc mờ ảo, gân cốt sau khi phá hoại rồi thiết lập lại càng trở nên dẻo dai và kiên cố hơn trước gấp bội. Không những thế, tu vi Linh Huyền Cảnh tầng thứ bảy của hắn sau trận chiến sinh tử đã hoàn toàn vững chắc, bắt đầu có dấu hiệu lung lay để đột phá lên tầng tiếp theo. Gia Anh mở mắt ra, nhìn sang phía Tuyết Dao. Lúc này, xung quanh nàng là một kén khí màu xanh biếc khổng lồ, kiếm ý nhu hòa nhưng tràn đầy sức sống của Ngọc Thanh Kiếm Quyết đang không ngừng gột rửa tạp chất trong cơ thể nàng. Khí tức của Tuyết Dao đã từ Linh Huyền Cảnh tầng ba nhảy vọt lên tầng thứ sáu đỉnh phong. Thiên tư của vị sư tỷ này quả thực rất đáng kinh ngạc, chỉ cần có đủ tài nguyên và công pháp đúng đắn, nàng hoàn toàn có tư cách đứng vào hàng ngũ thiên tài đỉnh cấp của đại lục. "Đến lúc ta phải đột phá rồi." Gia Anh lẩm bẩm, ánh mắt hướng lên tinh cầu năng lượng khổng lồ trên đỉnh đầu. Hắn đưa tay kết ấn, một luồng lực hút vô hình bộc phát. "ẦM!" Tinh cầu năng lượng rung chuyển, phóng ra một dải lụa ánh sáng màu xám bạc rực rỡ, trực tiếp quán đỉnh thẳng vào đỉnh đầu Gia Anh. Năng lượng đại đạo thượng cổ nồng đậm như đại dương tràn vào đan điền, khiến lốc xoáy tiên nguyên lực của hắn xoay tròn với tốc độ điên cuồng. Một năm trôi qua... "BÙM!" Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ cơ thể Gia Anh. Linh Huyền Cảnh tầng thứ tám! Hai năm trôi qua... "BÙM!" Lại một tiếng nổ lớn hơn. Linh Huyền Cảnh tầng thứ chín đỉnh phong! Đến năm thứ ba, cụ thể là ngày thứ chín trăm năm mươi bên trong Thiên Cơ Tháp, toàn bộ không gian tầng thứ hai bỗng nhiên chấn động dữ dội. Một luồng kiếm ý tịch diệt, lạnh lẽo và tang thương đến cùng cực bộc phát từ trên người Gia Anh, hóa thành hàng vạn thanh kiếm bằng khí hư ảo cắm rạp xuống mặt đất thạch anh như đang triều bái quân vương của chúng. Đan điền của hắn, một ngàn giọt tiên nguyên lực chất lỏng giờ đây đã hoàn toàn hóa thành một khối nội đan màu xám tro hoàn chỉnh — biểu tượng của cường giả Địa Cảnh! "RĂNG RẮC... ĐOÀNG!" Một tia ma lôi vô hình do quy luật phá cảnh giáng xuống lồng ngực Gia Anh, nhưng ngay khi chạm vào làn da xám bạc của hắn liền bị Cửu Chuyển Hỗn Độn Kiếm Thể tầng thứ hai — Hỗn Độn Kiếm Cốt cưỡng ép hấp thụ, biến thành chất dinh dưỡng rèn luyện gân cốt. Gia Anh chính thức bước vào Địa Cảnh tầng thứ nhất! Với cảnh giới Địa Cảnh kết hợp với Cửu Chuyển Hỗn Độn Kiếm Thể tầng hai và Tịch Diệt Kiếm Quyết, sức chiến đấu thực tế của hắn lúc này đủ để nghênh chiến và chém giết cường giả Thiên Cảnh tầng thấp, thậm chí nếu đối mặt với một đạo pháp tướng thần niệm của Thánh Cảnh như ba năm trước, hắn cũng có tư cách cứng chọi cứng mà không cần phải bỏ chạy thảm hại. Cùng lúc đó, cách đó không xa, kén khí màu xanh của Tuyết Dao cũng hoàn toàn nứt toác. "VÚT!" Tuyết Dao lướt ra ngoài không trung, thanh phong trường kiếm trong tay vung lên chém ra một đường kiếm khí rực rỡ dài tới mười trượng, ẩn chứa một tia thiên địa quy luật. Khí tức trên người nàng cuộn trào dữ dội, rốt cuộc dừng lại ở Địa Cảnh tầng thứ nhất sơ kỳ! Nàng đã chân chính lột xác, từ một đệ tử nội môn bình thường trở thành một vị tông sư Địa Cảnh trẻ tuổi nhất trong lịch sử Vạn Kiếm Tông. "Gia Anh! Ta làm được rồi! Ta đã bước vào Địa Cảnh!" Tuyết Dao đáp xuống đất, gương mặt thanh tú rạng rỡ niềm vui, nàng hưng phấn chạy nhào tới định ôm lấy cánh tay Gia Anh để chia sẻ niềm vui. Nhưng khi nhìn thẳng vào đôi mắt của Gia Anh, bước chân nàng bỗng khựng lại. Đôi mắt của thiếu niên mười bảy tuổi lúc này thâm thúy như tinh không vũ trụ, sâu không thấy đáy, luồng kiếm ý tịch diệt lảng vảng quanh người hắn khiến nàng, một vị cường giả Địa Cảnh mới đột phá, cũng cảm thấy một sự áp bách nghẹt thở. "Chúc mừng sư tỷ." Gia Anh khẽ thu hồi kiếm ý, nụ cười ôn hòa quen thuộc lại xuất hiện trên môi khiến sự áp bách tan biến ngay lập tức. "Tỷ không phụ sự kỳ vọng của Thanh Hà trưởng lão." Tuyết Dao vỗ ngực thở phào một tiếng, lườm hắn một cái: "Ngươi mới là quái vật! Ta cảm thấy hiện tại ngươi có thể một tay bóp chết ta vậy." Gia Anh cười nhẹ không phủ nhận, hắn cúi xuống nhìn viên Thiên Cơ Thạch trên tay. Sau ba năm hấp thu linh khí trong tháp, những vết nứt trên mặt đá đã hoàn toàn biến mất, mặt đá đen kịt lại một lần nữa rỉ ra những dòng chữ máu đỏ rực, nhưng lần này chữ viết mang theo một sự khẩn cấp tột độ: 【Hôm nay là ngày thứ mười ở thế giới bên ngoài.】 【Kinh đô Đại Hạ trống rỗng, Hoàng đế Hạ Vũ đã dốc toàn bộ quốc lực, dẫn theo ba vạn 'Huyết Giáp Quân' và mười vị cường giả Địa Cảnh của hoàng thất, phối hợp với ba vị mật sứ Ma Đạo của Tử Y Ma Tôn, đã vây chặt Vạn Kiếm Tông thành một cái rổ kiến.】 【Đại trận hộ sơn của Vạn Kiếm Tông đã bị phá vỡ một nửa. Tông chủ và các vị trưởng lão đang đẫm máu tử chiến tại quảng trường trung tâm. Thanh Hà trưởng lão vì bảo vệ Ngọc Thanh Phong đã bị hai vị cường giả Địa Cảnh vây công, kinh mạch đảo lộn, đang rơi vào thế ngàn cân treo sợi tóc.】 【Cảnh báo từ tương lai: Nếu trong vòng nửa canh giờ nữa ngươi không xuất hiện, Vạn Kiếm Tông sẽ bị diệt môn, huyết tẩy không còn một mống!】 "XOẢNG!" Sát khí trong lòng Gia Anh bùng nổ mạnh mẽ đến mức làm vỡ nát khối thạch anh dưới chân hắn thành bụi mịn. Đôi mắt hắn hoàn toàn chuyển sang màu xám tro lạnh lẽo. "Sư phụ gặp nguy hiểm?!" Tuyết Dao đứng bên cạnh loáng thoáng nhìn thấy thần sắc của Gia Anh, sắc mặt nàng lập tức trắng bệch, trái tim treo ngược lên tận cổ. "Sư tỷ, thời gian ba năm bế quan đã hết." Gia Anh lạnh lùng nói, thanh kiếm sắt rèn thô trên lưng hắn phát ra tiếng reo hò khát máu trầm đục. "Mười ngày bên ngoài, vương triều Đại Hạ xem ra đã quên mất cái chết của Triệu Hoài An và Dạ Quỷ rồi. Chúng muốn diệt Vạn Kiếm Tông của ta? Vậy thì hôm nay, ta sẽ để cho ba vạn đại quân và hoàng thất Đại Hạ chôn thây tại ngọn núi này!" Hắn phất tay phóng ra một luồng tiên nguyên lực cuốn lấy Tuyết Dao, hai người hóa thành hai đạo trường hồng kinh thiên, trực tiếp lao thẳng ra khỏi cánh cửa đá của tầng thứ hai Thiên Cơ Tháp, hướng về phía chiến trường đang rực lửa của Vạn Kiếm Tông.
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ