Sự xuất hiện của Thái Bạch giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào linh hồn của toàn bộ các thiên tài đang chật vật giãy dụa bên trong Cửu Tiêu Vạn Kiếm Trận.
"Hắn... hắn rốt cuộc là ai?! Tại sao kiếm khí của hộ tông đại trận cư nhiên không tấn công hắn, ngược lại còn quỳ phục?!" Triệu Vô Cực đang v dốc toàn lực chống đỡ một thanh kiếm khí khổng lồ, quay đầu nhìn thấy cảnh này, suýt chút nữa thẹn quá hóa giận mà tẩu hỏa nhập ma.
Tuyết Cơ thánh nữ của Băng Tuyết Môn cũng trố mắt nhìn bóng lưng áo vải xanh đậm của Thái Bạch đang thong thả vượt qua mình một cách nhẹ nhàng. Đôi mắt đẹp của màng đầy vẻ chấn động kinh hoàng: "Kiếm ý tự động cộng minh... Đây là cảnh giới Kiếm tâm thông minh, thậm chí là trên cả kiếm ý đại thành! Trung Châu ta từ khi nào lại sinh ra một vị quái vật kiếm đạo kinh thiên địa đến mức này chứ?!"
Trên bầu trời cao, ba vị ngoại môn trưởng lão của Cửu Tiêu Kiếm Tông lúc này đã không còn giữ nổi vẻ bình tĩnh ban đầu. Bọn họ kích động đến mức râu tóc run rẩy, nhìn chằm chằm vào bóng dáng Thái Bạch như nhìn thấy một miếng ngọc thạch vô giá nhất thế gian.
"Nhanh! Mau truyền tin về nội môn! Báo cho phó tông chủ biết, có một vị thiếu niên áo vải, hoài nghi sở hữu truyền thừa kiếm đạo chí cao, đang vượt trận một cách hoàn mỹ!" Vị trưởng lão dẫn đầu vội vàng bóp nát một viên truyền âm ngọc giản.
Trong khi toàn bộ quảng trường và biển mây chấn động kịch liệt, Thái Bạch đã là người đầu tiên bước ra khỏi phạm vi biển mây, vững vàng đặt chân lên quảng trường đỉnh núi Kiếm Vương Đỉnh. Thời gian gã tiêu tốn, chưa đầy nửa nén nhang!
Tại quảng trường đỉnh núi, sương mù lượn lờ, nguyên khí đậm đặc đến mức hóa thành từng giọt sương lam nhạt lơ lửng. Ngay chính giữa quảng trường, có một bức tượng khổng lồ bằng đá xám cao tới ba trăm trượng, khắc họa hình dáng một vị nam tử trung niên mặc trường bào lỏng lẻo, tay cầm trường kiếm chỉ thẳng lên trời cao, toát ra kiếm ý chí cao vô thượng, khiến phàm nhân nhìn vào liền muốn quỳ sụp bái lạy.
Thái Bạch đứng dưới chân bức tượng khổng lồ nhìn lên. Ngay khoảnh khắc ánh mắt hắn chạm vào khuôn mặt bức tượng đá, đầu óc hắn bỗng nhiên chấn động kịch liệt.
"Sư phụ?!"
Thái Bạch trong lòng gầm lên một tiếng kinh thiên địa. Bức tượng đá khổng lồ trước mặt này, diện mạo và khí chất cư nhiên giống hệt như vị sư phụ nghiện rượu Lý Thái Huyền đã dạy dỗ hắn mười năm qua tại Kiếm Động hẻo lánh của Đông Cảnh!
Ong... ong...
Thanh Cửu Tiêu Cổ Kiếm sau lưng hắn bỗng nhiên phát ra tiếng ngân vang thanh thúy vô cùng kịch liệt, hệt như đứa con thất lạc ngàn năm rốt cuộc tìm thấy phụ thân của mình. Một dòng ký ức cổ xưa quỷ mị, mờ ảo bỗng nhiên từ bức tượng đá khổng lồ tuôn trào ra, điên cuồng tràn vào thức hải của Thái Bạch, bắt đầu vén lên bức màn bí mật lớn nhất của kiếm đạo Trung Châu!