Chương 19: Hàn gia kinh sợ, âm mưu trong đêm

Tại một tòa phủ đệ xa hoa bậc nhất ở phía đông Thiên Thủy thành, bầu không khí lúc này trầm trọng đến mức đóng băng. Hàn quản sự — vị lão giả gầy gò đã phát động tử sĩ vây sát Thái Bạch — đang quỳ sụp dưới sàn nhà, mồ hôi lạnh vã ra như mưa. Ngồi phía trên hắn là Gia chủ của Hàn gia, Hàn Chấn Thiên, một vị cao thủ Hóa kình cảnh viên mãn, sắc mặt ông ta âm trầm như nước độc. "Ngươi nói cái gì? Hàn Thiên Nhất bị một tên tiểu tử Khí huyết cảnh dùng kiếm gỗ phế bỏ?" Hàn Chấn Thiên giọng nói khàn khàn, ẩn chứa sát cơ vô tận. "Gia... Gia chủ, tin tức từ Nội môn truyền xuống hoàn toàn chính xác." Hàn quản sự run rẩy đáp. "Tên Thái Bạch kia không biết học được yêu pháp gì, chỉ một kiếm đã đánh nát Ngân Giao Kiếm, đánh gãy toàn bộ xương ngực của Đại thiếu gia. Hiện tại Thiếu gia tuy giữ được mạng sống, nhưng võ công đã bị phế phân nửa, muốn khôi phục phải cần đến tiên đan của tổng điện..." Rầm! Hàn Chấn Thiên giận dữ đập nát chiếc bàn làm bằng gỗ đàn hương quý giá bên cạnh, gầm lên: "Một lũ phế vật! Từ việc vây sát ở Hắc Vụ Lâm cho đến cuộc thử thách Hỏi Kiếm, các ngươi hết lần này đến lần khác để một tên tiểu tử nhà quê dắt mũi!" Đúng lúc này, từ trong bóng tối sau tấm bình phong, một bóng đen toàn thân bao bọc trong chiếc áo choàng màu huyết dụ chậm rãi bước ra. Trên mặt hắn đeo một chiếc mặt nạ quỷ dữ tợn, trên ngực áo thêu hình một vệt trăng khuyết màu đen — biểu tượng của Huyền Minh Điện. "Hàn gia chủ, bớt giận." Giọng nói của bóng đen quỷ mị, như từ cõi âm ty truyền về. Hàn Chấn Thiên vừa nhìn thấy bóng đen này, sự giận dữ trên mặt lập tức biến mất, vội vàng đứng dậy chắp tay hành lễ: "Huyết Sử đại nhân! Không biết đại nhân có cao kiến gì? Tên tiểu tử Thái Bạch kia hiện tại đã được Khương Vạn Kiếm đặc cách đưa vào Nội môn bảo vệ, chúng ta muốn ra tay ở trên núi là điều không thể." Huyết Sử lạnh lùng cười một tiếng, âm thanh chói tai: "Khương Vạn Kiếm tưởng phong tỏa được tin tức Kiếm Trủng dị động sao? Bản điện từ lâu đã có tai mắt ở khắp các ngọn núi lớn của Thái Huyền. Thanh kiếm gỗ của tên tiểu tử kia bộc phát ra kiếm ý thừa kế của Lý Thái Huyền, điều này chứng minh tấm lệnh bài 'Cửu Tiêu Linh' chắc chắn đang nằm trong tay hắn." "Mục tiêu của Huyền Minh Điện chúng ta chỉ là tấm lệnh bài và bí mật về Kiếm Đạo Trường Sinh của Lý Thái Huyền. Còn mạng của hắn, giao cho các ngươi tự giải quyết." Hàn Chấn Thiên ánh mắt lóe lên: "Nhưng hắn hiện tại ở trên núi..." "Ba tháng sau chính là Nội Môn Đại Tỷ của Thái Huyền Kiếm Tông." Huyết Sử ngắt lời, giọng nói đầy vẻ âm hiểm. "Theo quy tắc, tất cả đệ tử Nội môn mới nhập môn đều phải tham gia tham quan và rèn luyện tại Vạn Kiếm Động dưới lòng đất để chọn kiếm khí. Nơi đó địa hình phức tạp, trận pháp hỗn loạn, cho dù Khương Vạn Kiếm có thần thông quảng đại cũng không thể nhìn thấu mọi ngóc ngách." "Hàn gia các ngươi chẳng phải còn có một vị nhị thiếu gia, Hàn Thiên Nhị, đang bế quan ở Thần Kiếm Phong sao? Hắn nửa năm trước đã đột phá Hóa kình cảnh trung kỳ, kiếm pháp tàn nhẫn hơn huynh trưởng của hắn rất nhiều." Hàn Chấn Thiên nghe vậy, hai mắt sáng lên: "Ý của đại nhân là..." "Bản điện sẽ ban cho Hàn Thiên Nhị một viên 'Huyết Minh Đan', giúp hắn trong vòng ba tháng ngắn ngủi đột phá lên Hóa kình cảnh hậu kỳ đỉnh phong, thậm chí chạm đến một tia nửa bước Tiên thiên. Đến lúc ở trong Vạn Kiếm Động, để hắn quang minh chính đại giết chết Thái Bạch, đoạt lấy lệnh bài!" Huyết Sử ném ra một chiếc lọ ngọc màu đen huyết dụ, rơi bộp xuống bàn. Hàn Chấn Thiên chụp lấy chiếc lọ ngọc, trên mặt lộ ra một nụ cười tàn nhẫn: "Đa tạ Huyết Sử đại nhân thành toàn! Lần này, ta xem tên tiểu tử Thái Bạch kia làm sao thoát khỏi cái chết!"
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ