Chương 9: Phong ba nội môn và Chướng ngại đầu tiên
Linh khí tại Thanh Phong Phong cuồn cuộn như những dải lụa mỏng, men theo các khe hở của cửa sổ mà tràn vào căn phòng trúc. Huyền Bảo Bình ngồi xếp bằng trên giường ngọc, hô hấp của hắn duy trì một nhịp điệu thâm trầm, mỗi lần hít vào là một lượng lớn linh khí xám bạc bị Huyền Thiên Thôn Phệ Quyết kéo mạnh vào đan điền.
Hồ nước linh lực trong người hắn khẽ dao động. Ba mươi giọt linh lực xoay vần, tỏa ra áp lực của Luyện Khí tầng bốn trung kỳ một cách kiên cố. Sau một đêm điên cuồng thôn phệ, hắn cảm thấy tạp chất phàm tục trong cơ thể dường như lại được gột rửa thêm một tầng, thần chí thanh minh vô bì.
Hắn cúi đầu nhìn ký hiệu vòng tròn đen nhạt trên ngực. Kể từ khi đọc được bí mật về nhiệm vụ phong ma của Thần Phong Môn, ký hiệu này dường như nhạy bén hơn hẳn. Nó thỉnh thoảng lại phát ra những đợt xung động nhè nhẹ, tựa như một chiếc kim chỉ nam đang hướng về phía ngọn chủ phong tối cao của môn phái — Thần Phong Phong, nơi đặt cung điện của Chưởng môn và cũng là nơi tập trung đại trận nhãn của cổ đại phong ấn.
"Xem ra, cái gọi là Thần Phong Môn này, ta phải đi từng bước thật cẩn thận." Bảo Bình thầm nghĩ, ánh mắt lóe lên tia lạnh lùng.
Cộc! Cộc! Cộc!
Tiếng gõ cửa dồn dập cắt đứt dòng suy nghĩ của hắn.
Bảo Bình thu công, đứng dậy mở cửa. Đứng bên ngoài là một gã đệ tử tạp dịch mặc áo xám, sắc mặt có chút hoảng hốt, vừa thấy Bảo Bình liền lắp bắp: "Huyền... Huyền sư huynh, không xong rồi. Vương Hoài sư huynh cùng mấy vị đệ tử gia tộc lớn đang ở ngoài sân, nói là muốn... muốn đến 'thỉnh giáo' tu vi của sư huynh."
Thỉnh giáo? Nói đúng hơn là tìm rắc rối.
Bảo Bình sắc mặt không chút gợn sóng, nhàn nhạt gật đầu: "Biết rồi."
Hắn sải bước ra khỏi tiểu viện. Trên bãi đất trống trải đầy rêu xanh trước viện, lúc này đã tụ tập hơn mười tên đệ tử nội môn mới gia nhập. Dẫn đầu bọn họ chính là Vương Hoài, gã mặc một bộ cẩm y hoa lệ, tay cầm quạt giấy, sắc mặt âm trầm nhìn Bảo Bình bước ra. Phía sau gã là hai tên đệ tử Luyện Khí tầng ba đỉnh phong, ánh mắt lộ rõ vẻ bất thiện.
Hôm qua tại quảng trường, Vương Hoài bị biến thành đá lót đường cho Bảo Bình nổi danh, cơn giận này gã làm sao nuốt trôi? Sau khi nghe ngóng được Bảo Bình chỉ là một tên tiều phu nghèo khổ từ Thanh Vân trấn, không có gia thế, linh căn lại thuộc hàng phế vật cấp thấp, Vương Hoài liền lập tức kéo người tới. Gã không tin một tên phế vật dùng vận may hay linh dược để đột phá thì có thể có chiến lực thực sự.
"Huyền sư đệ, ngủ ngon chứ?" Vương Hoài khẩy quạt, nụ cười đầy ác ý. "Thần Phong Môn chúng ta có quy định, đệ tử nội môn mới gia nhập đều phải trải qua giao lưu võ kỹ để biết người biết ta. Sư đệ được Thanh Vân trưởng lão đặc cách, chắc hẳn là có tuyệt học kinh người. Vương mỗ hôm nay đặc biệt tới để thỉnh giáo vài chiêu."
Người xem xung quanh bắt đầu xì xào:
"Vương Hoài này rõ ràng là ỷ thế hiếp người. Gã là Luyện Khí tầng ba đỉnh phong, nhưng gia tộc có truyền thừa võ kỹ huyền cấp, chiến lực không kém Luyện Khí tầng bốn bình thường."
"Nhưng Huyền Bảo Bình kia là Luyện Khí tầng bốn thật sự mà? Vương Hoài gan to vậy sao?"
"Ngươi thì biết cái gì? Tu vi Luyện Khí tầng bốn bằng thuốc và tu vi tự luyện là hai khái niệm khác nhau. Nhìn thằng nhóc kia gầy gò rách rưới, có khi vừa vào trận đã bị Vương Hoài đánh cho răng rơi đầy đất."
Bảo Bình nhìn Vương Hoài, khóe miệng khẽ cong lên một vệt độ cong lạnh lẽo. Hắn vốn không muốn gây sự, nhưng ở giới tu tiên này, nhẫn nhịn vĩnh viễn không đổi lại được sự tôn trọng, mà chỉ đổi lại được sự lấn lướt. Muốn yên ổn tu luyện, cách duy nhất là dùng nắm đấm đánh cho đối phương phải run sợ.
"Ngươi muốn chiến?" Bảo Bình chắp hai tay sau lưng, bước lên một bước.
"Hừ, cuồng vọng!" Một tên đệ tử Luyện Khí tầng ba đỉnh phong phía sau Vương Hoài bước lên, quát lớn: "Để ta xem gã tiều phu ngươi có tư cách gì mà nghênh ngang!"
Tên này tên là Triệu Hùng, thân hình hộ pháp lực lưỡng, tay cầm một thanh đại búa, khí huyết bộc phát toàn diện, một búa mang theo tiếng xé gió kinh người bổ thẳng vào vai Bảo Bình. Chiêu này gã dùng tám phần lực, ý đồ muốn phế đi một cánh tay của Bảo Bình ngay lập tức.
Bảo Bình đứng yên tại chỗ, thậm chí hai tay vẫn chắp sau lưng. Trong mắt hắn, tốc độ của Triệu Hùng chậm như rùa bò.
Khi lưỡi búa chỉ còn cách bả vai nửa thước, Bảo Bình mới khẽ nghiêng người.
Vút!
Lưỡi búa nặng nề sượt qua áo vải của hắn, chém mạnh xuống mặt đất đá cẩm thạch, tạo ra một vệt lửa sáng chói và tiếng nổ lớn. Triệu Hùng một chiêu đánh hụt, trọng tâm bất ổn, trong lòng thầm kinh hãi.
"Quá chậm."
Giọng nói bình thản của Bảo Bình vang lên sát bên tai gã. Chưa kịp để Triệu Hùng phản ứng, chân phải của Bảo Bình đã như một ngọn roi sắt quét ngang trời, chuẩn xác đá thẳng vào hông gã.
Bùm!
Một lực lượng cuồng bạo hơn một ngàn cân bộc phát. Thân hình hộ pháp nặng hơn hai trăm cân của Triệu Hùng giống như một quả bóng bị đá bay, vạch ra một đường parabol dài trên không trung rồi đập mạnh vào bức tường đá đằng xa, ngất lịm ngay tại chỗ, thanh đại búa rơi loảng xoảng xuống đất.
Một chiêu, phế sạch một tên Luyện Khí tầng ba đỉnh phong!
Cả bãi đất trống bỗng chốc im bặt. Nụ cười trên môi Vương Hoài cứng đờ, cây quạt giấy trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Gã biết Triệu Hùng mạnh ra sao, vậy mà đối phương thậm chí còn chưa dùng đến tay!
"Vương sư huynh, đến lượt ngươi rồi." Bảo Bình chầm chậm rút hai tay ra khỏi sau lưng, ánh mắt phẳng lặng như mặt hồ nhìn chằm chằm vào Vương Hoài.
Vương Hoài da đầu có chút tê dại, nhưng trước mặt bao nhiêu người, gã không thể lui bước. Gã nghiến răng, vứt bỏ quạt giấy, từ trong tay áo rút ra một thanh đoản kiếm tỏa ra ánh sáng màu xanh biếc — một thanh Hạ Phẩm Linh Khí!
"Thằng ranh, bớt tinh tướng đi! Chết cho ta! Cuồng Phong Kiếm Quyết!"
Vương Hoài gầm lên, linh lực toàn thân đổ dồn vào đoản kiếm, thanh kiếm lập tức hóa thành hàng vạn vệt kiếm quang xé gió lao tới, bao phủ toàn bộ các tử huyệt trên người Bảo Bình. Đây là võ kỹ huyền cấp của Vương gia, một khi thi triển, kiếm thế như cuồng phong bão táp, khiến đối phương không có đường né tránh.
Đám đệ tử xung quanh thốt lên kinh hãi: "Là linh khí! Vương Hoài lại dùng đến linh khí!"
Bảo Bình nhướng mày. Đối diện với màn kiếm quang rợp trời, hắn không hề hoảng hốt. Hồ nước linh lực xám bạc trong đan điền khẽ rung lên, một luồng linh lực tinh thuần điên cuồng nén lại nơi ngón trỏ tay phải.
"Huyền Thiên Kiếm Chỉ." Hắn thầm niệm.
Xoẹt!
Một vệt gợn sóng không khí mỏng manh, vô hình vô sắc từ đầu ngón tay Bảo Bình bắn ra, với tốc độ vượt qua giới hạn của mắt thường, chuẩn xác xuyên qua màn kiếm quang rực rỡ kia.
Keng!
Một tiếng kim loại gãy giòn giã vang lên.
Thanh đoản kiếm hạ phẩm linh khí trong tay Vương Hoài bỗng nhiên bị một lực lượng vô hình bắn trúng, thân kiếm gãy làm đôi thành hai đoạn. Chưa dừng lại ở đó, dư lực của kiếm chỉ mang theo một luồng kình phong bén nhọn lướt qua má Vương Hoài, để lại một vệt máu dài, rồi nện mạnh vào tảng đá lớn phía sau gã, đục thủng một hố sâu hoắm.
Màn kiếm quang biến mất tăm. Vương Hoài đứng ngây dại tại chỗ, tay cầm chuôi kiếm gãy, cảm giác lạnh lẽo từ vệt máu trên má truyền đến khiến gã suýt chút nữa tè ra quần. Gã hiểu rõ, nếu vừa rồi mũi kiếm khí kia lệch đi ba phân nhắm vào cổ họng gã, gã giờ này đã là một cái xác không hồn.
"Ngươi... ngươi dùng yêu pháp gì?" Vương Hoài run rẩy hỏi, ánh mắt nhìn Bảo Bình đầy vẻ sợ hãi tột độ. Không có linh lực ly thể rực rỡ, không có thế kiếm bề thế, chỉ một cái chỉ tay liền bẻ gãy linh khí?
"Cút." Bảo Bình buông một từ lạnh lùng, không thèm nhìn gã lấy một cái, quay người bước trở lại vào tiểu viện, đóng sập cửa rầm một tiếng.
Vương Hoài sắc mặt lúc xanh lúc trắng, cuối cùng không dám ho sặc một tiếng, vội vàng ra hiệu cho đám đàn em cõng Triệu Hùng tháo chạy thục mạng khỏi Thanh Phong Phong. Trận chiến này, gã hoàn toàn thảm bại, uy danh quét đất.
---
Trong phòng, Bảo Bình ngồi trở lại giường ngọc, hô hấp có chút dồn dập. Đây là lần đầu tiên hắn dùng Huyền Thiên Kiếm Chỉ đối địch, hiệu quả bá đạo ngoài sức tưởng tượng, nhưng lượng linh lực tiêu hao cũng cực kỳ khủng bố. Chỉ một chỉ vừa rồi đã rút đi của hắn gần năm giọt linh lực.
"Tu vi vẫn là quá thấp. Nếu đối đầu với Luyện Khí tầng năm hay tầng sáu, ta chỉ có thể bắn ra tối đa bốn năm chỉ là cạn kiệt linh lực." Bảo Bình thầm đánh giá bản thân, trong lòng dấy lên một sự cấp bách.
Hơn nữa, trận chiến hôm nay chắc chắn sẽ lọt vào tai các cao tầng môn phái. Một đệ tử linh căn cấp thấp lại nắm giữ một môn thần thông chỉ pháp vô hình vô sắc khủng bố như vậy, không thể không khiến người ta nghi ngờ. Hắn cần phải tìm một lý do hợp pháp để che đậy cho sức mạnh của mình.
"Cách tốt nhất là tiến vào Tàng Kinh Các của tông môn, tìm kiếm một môn võ kỹ chỉ pháp hoặc kiếm quyết thông thường để ngụy trang."
Nghĩ đến đây, Bảo Bình lấy ra tấm lệnh bài đệ tử nội môn, chỉnh đốn trang phục rồi đi thẳng về phía Tàng Thư Phong — nơi đặt Tàng Kinh Các của Thần Phong Môn.
---
Tàng Kinh Các là một tòa tháp cổ chín tầng cao vút, tỏa ra khí tức cổ xưa, trang nghiêm. Nơi đây lưu trữ hàng vạn bộ công pháp, võ kỹ từ hoàng cấp đến địa cấp của môn phái. Đệ tử nội môn thông thường chỉ được phép vào ba tầng đầu.
Bảo Bình bước vào tầng một, mùi mực thơm và mùi tre trúc ngập tràn. Hắn không thèm nhìn những bộ công pháp nội công phàm trần, mà đi thẳng đến khu vực chứa võ kỹ sát phạt.
Hắn lật xem rất nhiều cuốn sách: Cuồng Phong Bộ, Thiết Sa Chưởng, Linh Xà Kiếm Quyết... Tất cả đều quá thô thiển so với truyền thừa của Huyền Thiên Bình. Đi loanh quanh một hồi, ánh mắt hắn chợt dừng lại ở một góc khuất bám đầy bụi bặm, nơi có một cuốn da thú cũ kỹ rách nát, trên bìa viết ba chữ mờ nhạt: Vô Ảnh Chỉ.
Hắn cầm lên lật xem, cuốn sách giới thiệu:
"Vô Ảnh Chỉ, võ kỹ huyền cấp hạ phẩm. Người luyện vận khí vào ngón tay, bắn ra kình khí vô hình. Yêu cầu ngộ tính cực cao, nhưng uy lực phân tán, tiêu hao lớn, mười người luyện chín người phế. Khuyên đệ tử không nên lãng phí thời gian."
"Chính là nó!" Mắt Bảo Bình sáng lên.
Bộ Vô Ảnh Chỉ này có đặc điểm "kình khí vô hình" rất giống với Huyền Thiên Kiếm Chỉ của hắn. Chỉ cần hắn nhận bộ này về làm môn võ kỹ chính thức, sau này khi dùng Kiếm Chỉ đối địch, người ngoài cũng chỉ nghĩ hắn là một thiên tài hiếm có luyện thành Vô Ảnh Chỉ mà thôi. Một tấm màn che mắt hoàn hảo!
Bảo Bình cầm cuốn da thú đi đến bàn đăng ký ở cửa ra vào. Người giữ cửa là một vị lão giả tóc bấu trắng xóa, gầy gò như một khúc củi khô, đang nằm ngủ gật trên ghế dài.
Bảo Bình gõ nhẹ lên bàn: "Trưởng lão, đệ tử muốn đổi bộ võ kỹ này."
Lão giả mở hé đôi mắt đục ngầu nhìn lướt qua cuốn Vô Ảnh Chỉ trên tay Bảo Bình, rồi nhìn vào lệnh bài đệ tử của hắn. Ánh mắt lão chợt lóe lên một tia sáng kỳ dị, nhàn nhạt nói: "Nhóc con, linh căn cấp thấp mà lại chọn Vô Ảnh Chỉ? Bộ này mười vạn năm nay trong tông môn chưa từng có ai luyện thành quá tầng thứ ba. Ngươi có chắc không?"
Mười vạn năm? Con số này khiến tim Bảo Bình thình lình đập mạnh một tiếng. Mười vạn năm trước chính là thời điểm chiến trường phong ma cổ đại diễn ra! Bộ võ kỹ bám bụi này, chẳng lẽ có nguồn gốc từ thời kỳ đó?
"Đệ tử chắc chắn. Xin trưởng lão thành toàn." Bảo Bình chắp tay, thái độ vô cùng kiên định.
Lão giả nhìn chằm chằm vào mắt Bảo Bình vài giây, tựa như muốn nhìn thấu qua linh hồn hắn. Nhưng ký hiệu Huyền Thiên trên ngực Bảo Bình đã âm thầm vận chuyển, phong tỏa hoàn toàn mọi khí tức kỳ lạ. Lão giả khẽ thở dài, cầm lấy lệnh bài của hắn quẹt một cái: "Một trăm điểm cống hiến tông môn. Hiện tại ngươi là tân đệ tử được miễn phí lần đầu. Cầm đi đi, đừng cố quá mà đứt kinh mạch."
"Đa tạ trưởng lão." Bảo Bình nhận lại sách và lệnh bài, xoay người rời đi.
Hắn không chú ý tới, sau khi hắn đi khuất, vị lão giả gầy gò kia chầm chậm đứng thẳng người dậy. Khí chất ngủ gật, già nua biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một luồng uy áp khủng bố như có thể áp đảo cả thiên địa, thậm chí còn mạnh hơn Thanh Vân trưởng lão gấp trăm lần!
Lão giả nhìn về hướng Bảo Bình rời đi, lầm bầm một mình: "Linh khí xám bạc... Khí tức của Huyền Thiên Bình? Mười vạn năm rồi... Người thừa kế rốt cuộc đã xuất hiện. Thần Phong Môn này, sắp sửa đại loạn rồi."
---
Bảo Bình trở về tiểu viện, lập tức mở cuốn Vô Ảnh Chỉ ra nghiên cứu. Ngay khi hắn vận hành linh lực xám bạc đọc các ký tự trên da thú, một màn quỷ dị lại xảy ra.
Ký hiệu vòng tròn trên ngực hắn bỗng nhiên phát ra một luồng ánh sáng ấm áp, bao phủ lấy cuốn sách. Các ký tự trên da thú bỗng nhiên chuyển động, tự động sắp xếp lại thành một trật tự hoàn toàn mới, loại bỏ hoàn toàn những đoạn sai sót, rườm rà do thời gian tàn phá, hiện ra bộ mặt thật nguyên thủy của nó:
Huyền Thiên Chỉ Pháp — Biến Thể Vô Ảnh!
"Hóa ra, bộ võ kỹ này vốn là một phần thuộc hạ của Huyền Thiên truyền thừa bị thất lạc ở phàm giới!" Bảo Bình chấn động tâm thần.
Đúng lúc này, giọng nói vô cảm của bia đá Huyền Thiên Nội Giới bỗng nhiên vang lên ngay trong đầu hắn, phá vỡ mọi quy luật đóng cửa bảy ngày:
【Phát hiện mảnh vỡ truyền thừa cấp thấp. Canh tân hệ thống thành công.】
【Nhiệm vụ tông môn kích hoạt: Trong vòng một năm, tiến vào Thần Phong Cấm Địa tại chủ phong, thu hồi Huyền Thiên Kính đang trấn áp mắt xích phong ấn.】
【Phần thưởng: Mở khóa tầng thứ ba của nội giới. Hình phạt thất bại: Phong ấn vỡ vụn, Ma Tộc rút hồn luyện phách chủ nhân ngay lập tức.】
Bảo Bình đứng chết lặng giữa phòng, cuốn da thú trên tay rơi rụng xuống đất. Một năm! Thời hạn đối mặt với tai họa diệt vong từ ba năm thình lình bị rút ngắn xuống còn một năm! Hơn nữa, hắn phải đi trộm món pháp bảo trấn áp ma tộc ngay dưới mũi các cao tầng mạnh nhất của Thần Phong Môn!
"Định mệnh... ngươi thực sự muốn ép chết ta sao?"
Bảo Bình siết chặt nắm đấm, đôi mắt rực cháy một ngọn lửa điên cuồng dã tính. Hắn không sợ, vì hắn biết, từ cái chiều cuối thu gánh củi bị sỉ nhục ở Thanh Vân trấn, hắn đã không còn đường lui.
"Một năm thì một năm! Để xem ta tự tay đập tan cái tông môn này như thế nào!" Hắn ngồi xếp bằng xuống đất, điên cuồng bắt đầu bế quan tu luyện bộ chỉ pháp vừa được hoàn thiện. Sóng gió thực sự của Thần Phong Môn, giờ mới chính thức mở màn.