Chương 7: Nhất quyền định càn khôn và Sự lựa chọn của Thần Phong Môn

Sự xuất hiện của một thiếu niên áo vải thô rách nát giữa vùng lõi Hắc Phong Sơn Mạch là một cảnh tượng đầy rẫy sự quỷ dị. Đám đệ tử Thần Phong Môn ngây người nhìn Bảo Bình, trong mắt họ dấy lên một sự xung đột mạnh mẽ giữa hy vọng thoát chết và vẻ hoài nghi sâu sắc. "Một tên phàm nhân... tiều phu?" Một nam đệ tử lầm bầm, không thể tin vào mắt mình. Nhưng vết lõm sâu hoắm trên thân mình bọc giáp đen cứng như thép của con Hắc Diệp Chu Vương kia rõ ràng là bằng chứng thép. Một cây rìu rỉ sét rách nát lại có thể đánh bay một con yêu thú Luyện Khí tầng bốn, lực lượng này làm sao có thể xuất hiện trên người một kẻ phàm trần? Tê khè khè! Bị đánh lén bất ngờ, con Chu Vương khổng lồ rống lên một tiếng chói tai đầy giận dữ. Tám chiếc mắt quỷ trên đầu nó đồng loạt rực lên huyết quang, khóa chặt lấy Bảo Bình. Nó nhận ra trên người thiếu niên này không có hào quang pháp bảo bề thế, cũng không có kiếm khí bức người của tu sĩ danh môn, nhưng trực giác của một loài dã thú sống trong máu tanh nhắc nhở nó: Kẻ trước mặt là một thợ săn cực kỳ nguy hiểm. Không chần chừ, con Chu Vương há cái mồm đầy răng nanh, phun ra một ngụm dịch độc màu tím đen đậm đặc. Luồng dịch độc này đi qua đâu, không khí nơi đó phát ra tiếng xèo xèo ăn mòn kinh người, thảm lá mục bên dưới lập tức bốc khói đen tột độ. "Cẩn thận! Độc dịch của nó có thể hòa tan cả hộ thân linh lực!" Mộ Dung Tuyết vội vàng lớn tiếng cảnh báo. Bảo Bình thần sắc không đổi. Đối diện với ngụm dịch độc đang ập tới, hắn không lùi mà tiến. Thân hình hắn khẽ lắc lư, áp dụng bộ pháp săn mồi thần tốc, hóa thành ba đạo tàn ảnh đan xen trong màn sương xám. Dịch độc của Chu Vương nện mạnh xuống đất, ăn mòn ra một hố sâu hoắm, nhưng hoàn toàn trượt mất mục tiêu. Chỉ trong một cái chớp mắt, Bảo Bình đã áp sát vào mạn sườn của con quái vật. Mười lăm giọt linh lực trong đan điền hắn điên cuồng quay cuồng, gầm thét như dốc toàn bộ sức mạnh vào cánh tay phải. "Luyện Khí tầng ba đỉnh phong, cho ta bộc phát!" Bảo Bình đấm ra một quyền, không có hoa mỹ chiêu thức, chỉ có sự thuần túy của tốc độ và bạo lực tối thượng. Nắm đấm mang theo tiếng nổ vang rền như sấm bụi từ đất bằng trỗi dậy. Oanh! Cú đấm nện thẳng vào phần khớp chân khổng lồ của Chu Vương. Một tiếng rắc khô khốc vang lên, ba chiếc chân bên trái của con quái nhện gãy vụn thành ba đoạn. Thân hình khổng lồ của nó mất đi thăng bằng, đổ rạp xuống một bên. "Trời ạ! Lực lượng mạnh mẽ quá!" Đám đệ tử Thần Phong Môn nghẹn họng trân trối nhìn. Mộ Dung Tuyết đôi mắt đẹp cũng co rút kịch liệt. Nàng là Luyện Khí tầng bốn sơ kỳ, tự hỏi nếu đối đầu trực diện với Chu Vương, nàng phải dùng tới ba chiêu tiên môn kiếm quyết mới có thể phá vỡ lớp phòng ngự của nó. Vậy mà thiếu niên này chỉ dùng một quyền trần trụi liền phế đi một nửa bộ chân của yêu thú! Bị trọng thương, Chu Vương điên cuồng rống thảm. Năm chiếc chân còn lại của nó quất loạn xạ, tạo thành một vùng tử địa đầy mâu nhọn xung quanh thân thể. Đồng thời, đàn nhện nhỏ thấy vua của mình bị đánh, cũng điên cuồng lao về phía Bảo Bình, muốn dùng chiến thuật biển người để nuốt chửng hắn. "Cút!" Bảo Bình ánh mắt lạnh lùng, dẫm mạnh chân xuống đất. Một luồng sóng linh lực vô hình mang theo sát khí tích tụ suốt sáu ngày qua đột ngột quét ra xung quanh. Bùm! Bùm! Bùm! Hơn mười con Hắc Diệp Chu nhỏ cấp thấp vừa lao tới liền bị luồng kình lực này chấn bay ngược ra sau, ruột gan đứt đoạn, chết ngay tại chỗ. Ký hiệu vòng tròn trên ngực Bảo Bình như một miệng giếng không đáy, lập tức kích hoạt khả năng cắn nuốt, âm thầm rút sạch sinh cơ và tàn hồn của lũ nhện nhỏ, cuồn cuộn đổ vào kinh mạch hắn. Có nguồn năng lượng tiếp ứng liên tục này, mười lăm giọt linh lực trong đan điền Bảo Bình không những không cạn kiệt, ngược lại càng lúc càng no đầy, rục rịch muốn phá vỡ gông cùm. Bảo Bình mượn lực phản chấn, nhảy vọt lên không trung, từ trên cao đáp thẳng xuống lưng con Chu Vương khổng lồ. Con quái nhện cảm nhận được tử vong cận kề, mọc ra từ trên lưng hàng vạn chiếc lông gai nhọn hoắt như kim châm, ý đồ đâm nát lòng bàn chân Bảo Bình. "Linh khí hộ thể!" Bảo Bình thầm quát. Một lớp màng năng lượng dày đặc màu xanh nhạt bọc lấy hai chân hắn, giẫm nát toàn bộ lông gai cứng của con thú. Hắn vững vàng đứng trên lưng nó, hai tay chộp chặt lấy phần đầu gớm ghiếc đầy mắt quỷ của Chu Vương, gầm lên một tiếng dữ dội: "Chết cho ta!" Linh lực toàn thân bộc phát, cơ bắp cánh tay cuồn cuộn nổi lên như những con mãng xà cốt thép. Bảo Bình dùng lực vặn mạnh một cái. Rắc! Một tiếng động kinh người vang lên vang dội cả khu rừng. Đầu của con Hắc Diệp Chu Vương khổng lồ bị Bảo Bình trực tiếp dùng tay không vặn đứt lìa khỏi thân xác! Máu độc màu tím đen phun ra như suối, thân hình to lớn của nó co giật vài cái rồi hoàn toàn nằm im, sinh cơ đoạn tuyệt. Giết Luyện Khí tầng bốn yêu thú, như cắt cỏ reo hò! Ngay lập tức, một luồng khí tức huyết dịch màu tím sẫm và một sợi hồn phách to bằng ngón tay cái từ xác Chu Vương bay ra, điên cuồng lao thẳng vào ngực Bảo Bình. Sức mạnh này lớn hơn tất cả những con yêu thú trước đây cộng lại. Oanh! Đan điền của Bảo Bình nổ tung một tiếng vang trầm. Mười lăm giọt linh lực xoay tròn bỗng chốc vỡ tan, rồi điên cuồng ngưng tụ lại thành một hồ nước linh lực nhỏ mờ ảo. Giọt linh lực thứ mười sáu... thứ mười bảy... rồi vọt thẳng lên hai mươi giọt linh lực! Luồng linh lực lúc này không còn là những sợi tơ mỏng manh, mà đã hóa thành một dòng suối nhỏ chảy xiết trong kinh mạch, có thể dễ dàng phóng ra ngoài cơ thể thông qua các đầu ngón tay. Luyện Khí tầng bốn, đột phá thành công! Bảo Bình hô hấp dồn dập, đứng trên xác yêu thú, toàn thân tắm trong máu nhện đen quỷ mị. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng thính lực và thị lực của mình một lần nữa thăng hoa, màng bảo hộ linh khí bao quanh thân thể có thể duy trì liên tục mà không cần chủ động vận công. Chứng kiến một màn nghịch thiên này, bốn tên đệ tử Thần Phong Môn đằng xa hoàn toàn chết lặng. Bọn họ nhìn Bảo Bình bằng ánh mắt như nhìn một con quái vật thời tiền sử. Tay không vặn đầu yêu thú tầng bốn, sau đó đột phá ngay tại chỗ? Đây là loại thiên tài yêu nghiệt phương nào? Mộ Dung Tuyết là người đầu tiên lấy lại tinh thần. Nàng nén đau đớn trên người, điềm tĩnh bước lên phía trước, chắp tay hành lễ thật sâu với Bảo Bình: "Thần Phong Môn nội môn đệ tử Mộ Dung Tuyết, đa tạ vị đạo hữu này đã ra tay cứu mạng. Ơn cứu mạng hôm nay, Thần Phong Môn chúng ta tuyệt đối không quên." Bảo Bình chầm chậm quay người lại, ánh mắt phẳng lặng thu lại toàn bộ sát khí, trở về vẻ trầm mặc thường ngày. Hắn nhìn Mộ Dung Tuyết, giọng nói bình thản: "Ta chỉ là một tiều phu nhặt củi ở Thanh Vân trấn, không cần gọi đạo hữu." "Thanh Vân trấn?" Mộ Dung Tuyết kinh ngạc, đám đệ tử phía sau cũng xì xào bàn tán. Một cái trấn nhỏ nghèo nàn rách nát ở biên thùy, làm sao có thể dưỡng ra một vị tu sĩ trẻ tuổi khủng bố đến mức này? Đúng lúc này, từ phía chân trời xa xôi, sương mù xám tro đột ngột bị rạch ra một đường thẳng dài. Một đạo kiếm quang màu xanh lam rực rỡ với tốc độ như sấm giật lao thẳng tới, đáp xuống bãi đất trống. KIếm quang tiêu tán, lộ ra thân ảnh một người đàn ông tóc bối cao, râu dài, sắc mặt uy nghiêm, trên người tỏa ra khí tức đè nén khiến không khí xung quanh như ngưng đọng. Trúc Cơ kỳ cao thủ! "Sư tôn!" Mộ Dung Tuyết và đám đệ tử vừa thấy người tới, lập tức quỳ sụp xuống, nét mặt tràn đầy cung kính. Người đàn ông trung niên nhìn lướt qua bãi chiến trường đầy xác nhện, cuối cùng ánh mắt sắc như chim ưng dừng lại trên người Bảo Bình và xác con Chu Vương mất đầu. Đồng tử của gã khẽ co rút: "Chu Vương là do ngươi giết?" Bảo Bình cảm nhận được áp lực nặng nề từ vị Trúc Cơ cao thủ này, năm ngón tay hắn hơi siết lại, nhưng thần thái vẫn bất động thanh sắc, khẽ gật đầu: "Là ta." Mộ Dung Tuyết vội vàng tiến lên giải thích: "Khởi bẩm Thanh Vân trưởng lão, vừa rồi chúng con bị đàn nhện vây khốn, suýt chút nữa toàn quân bị diệt. May nhờ vị... Bảo Bình đạo hữu này ra tay tương trợ, dùng tay không đánh chết Chu Vương, cứu giúp chúng con." Thanh Vân trưởng lão nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia sáng dị thường. Gã bước tới một bước, một luồng thần thức vô hình lập tức bao phủ lấy thân thể Bảo Bình để dò xét tư chất. Cảm nhận được có lực lượng lạ xâm nhập, ký hiệu Huyền Thiên trên ngực Bảo Bình khẽ run lên, tự động ẩn giấu toàn bộ bí mật sâu kín nhất, chỉ để lại một màn ngụy trang hoàn hảo bên ngoài. Kết quả dò xét hiện lên trong đầu Thanh Vân trưởng lão: Linh căn cấp thấp, tu vi Luyện Khí tầng bốn sơ kỳ, khí huyết có phần dồi dào hơn người thường. "Linh căn cấp thấp, vậy mà mười sáu tuổi đã đạt tới Luyện Khí tầng bốn, lại có thể vượt cấp giết yêu thú bằng nhục thân?" Thanh Vân trưởng lão thầm nghĩ, trong lòng không khỏi có chút kinh ngạc. Ở thế giới tu tiên này, linh căn quyết định tất cả, nhưng thỉnh thoảng vẫn có những dị số thiên sinh thần lực hoặc có ngộ tính chiến đấu cực cao. Kẻ trước mặt rõ ràng là loại tu sĩ có chiến lực vượt xa tu vi cảnh giới. Ánh mắt Thanh Vân trưởng lão chuyển động, gã đột nhiên nhìn thấy góc áo rách của Bảo Bình lộ ra một tấm lệnh bài bằng ngọc thạch màu xanh quen thuộc. "Hử? Lệnh bài tiến cử của Thần Phong Môn ta? Sao nó lại ở trên người ngươi?" Thanh Vân trưởng lão trầm giọng hỏi. Tấm lệnh bài này gã nhận ra, chính là thứ phát cho Đội trưởng đội săn Lâm Hùng của Thanh Vân trấn cách đây không lâu. Bảo Bình sắc mặt bình thản, không hề hoảng hốt, từ tốn rút tấm lệnh bài ra dâng lên: "Khởi bẩm trưởng lão, Lâm Hùng hôm trước dẫn đội săn vào núi mưu hại ta, đã bị ta giết chết trong hẻm núi sương độc. Tấm lệnh bài này là chiến lợi phẩm của ta." "Cái gì?!" Đám đệ tử Thần Phong Môn hít một hơi khí lạnh. Lâm Hùng là Luyện Thể tầng sáu, ở phàm giới cũng là một nhân vật có tiếng tăm, vậy mà nói giết liền giết? Thiếu niên này ra tay thật là quyết đoán và tàn nhẫn. Thanh Vân trưởng lão nhìn tấm lệnh bài, rồi lại nhìn Bảo Bình. Gã không hề tức giận vì cái chết của một quân cờ phàm nhân như Lâm Hùng. Đối với tiên môn, phàm nhân như kiến hôi, chết một gã đội trưởng đội săn thì tuyển gã khác là được. Ngược lại, một thiếu niên Luyện Khí tầng bốn có khả năng vượt cấp chiến đấu như Bảo Bình, giá trị hơn Lâm Hùng gấp vạn lần. "Lâm Hùng gieo gió gặt bão, chết không đáng tiếc." Thanh Vân trưởng lão vung tay, tấm lệnh bài bay trở lại tay Bảo Bình: "Tấm lệnh bài này vốn dùng để tiến cử một kẻ phàm nhân vào ngoại môn. Nhưng hôm nay ngươi có ơn cứu mạng đệ tử nội môn của ta, thể hiện chiến lực phi thường. Bản trưởng lão đặc cách cho ngươi: Một tháng sau, cầm tấm lệnh bài này trực tiếp đến thẳng Thần Phong Môn tham gia khảo hạch nội môn! Ngươi có đồng ý không?" Khảo hạch nội môn! Mộ Dung Tuyết và đám đệ tử nhìn Bảo Bình với ánh mắt đầy hâm mộ. Người thường muốn vào nội môn phải trải qua ba chìm bảy nổi tuyển chọn, tỉ lệ chọi một chọi mười ngàn. Vậy mà Bảo Bình lại được trưởng lão trực tiếp mở lời mời gọi. Bảo Bình trong lòng khẽ động. Hắn biết rõ Thanh Vân trấn quá nhỏ, tài nguyên đã cạn kiệt, hơn nữa bảy ngày đóng cửa của Huyền Thiên Nội Giới sắp hết, hắn cần một môi trường lớn hơn, nhiều tài nguyên và công pháp thâm sâu hơn để nhanh chóng trưởng thành trong vòng ba năm. Thần Phong Môn chính là bước đệm hoàn hảo. Hắn chắp tay, cung kính đáp: "Đệ tử tuân mệnh. Một tháng sau, nhất định sẽ tới Thần Phong Môn bái kiến trưởng lão." "Tốt! Bản trưởng lão ở nội môn chờ ngươi." Thanh Vân trưởng lão cười lớn một tiếng. Gã vung tay ra hiệu, một chiếc thuyền nan bằng ngọc thạch khổng lồ xuất hiện giữa không trung. Gã mang theo Mộ Dung Tuyết và đám đệ tử bước lên thuyền, hóa thành một đạo thanh quang bay vút về phía chân trời, biến mất trong sương mù. Trước khi đi, Mộ Dung Tuyết còn ngoái đầu nhìn Bảo Bình một cái sâu sắc, khẽ gật đầu chào từ biệt. --- Khi chiếc thuyền tiên hoàn toàn biến mất, Bảo Bình mới thở ra một hơi dài. Hắn cúi đầu nhìn cây rìu rỉ sét của mình, rồi nhìn tấm lệnh bài Thần Phong trong tay, ánh mắt rực cháy một ngọn lửa kiên định. "Thời gian bảy ngày ở phàm giới đã hết... Đến lúc trở lại Huyền Thiên Nội Giới rồi." Bảo Bình tìm một hang đá khuất gió, ngồi xếp bằng nhập định. Ký hiệu vòng tròn trên ngực hắn bừng sáng, một lực hút không gian quen thuộc kéo mạnh cơ thể hắn vào trong chiều không gian xa lạ. Xoẹt! Khi mở mắt ra, Bảo Bình đã một lần nữa đứng trước tấm bia đá đen tuyền cao ba mét của Huyền Thiên Nội Giới. Bầu trời xám bạc nơi này vẫn tĩnh lặng, nhưng khí tức dường như đã khôi phục lại một chút sau bảy ngày phàm giới đóng cửa. Ngay khi Bảo Bình xuất hiện, tấm bia đá bừng sáng đại phóng quang mang, giọng nói máy móc, vô cảm vang lên: 【Phát hiện người thừa kế đã đột phá Luyện Khí tầng bốn.】 【Điều kiện mở khóa truyền thừa tầng thứ hai đạt chuẩn.】 【Bắt đầu ban thưởng công pháp cốt lõi: Huyền Thiên Thôn Phệ Quyết và Thần thông: Huyền Thiên Kiếm Chỉ!】 Một luồng thông tin khổng lồ, vàng rực như những ký tự thần thánh từ trên bia đá bay ra, điên cuồng tràn vào đại não Bảo Bình, mở ra một chương mới đầy huy hoàng cho cuộc đời của hắn.
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ