Sát khí trong đầm lầy đặc quánh lại, còn lạnh lẽo hơn cả sương độc xám tro bao phủ xung quanh.
Vương Long nghe thấy những lời ngạo mạn của Huyền Bảo Bình thì sửng sốt một chút, sau đó ngửa mặt lên trời cười lớn đầy man rợ: "Một con rệp vắt mũi chưa sạch, ỷ vào chút man lực nhục thân liền nghĩ mình vô địch thiên hạ sao? Để bổn sư huynh dạy ngươi thế nào là chênh lệch giữa phàm và tiên!"
"Lên! Băm vằn nó ra cho ta, giữ lại cái mạng quỳ dưới chân ta là được!" Vương Long lạnh lùng hạ lệnh.
Hai tên đệ tử Hình Đường Luyện Khí tầng năm sơ kỳ phía sau đồng loạt rút ra hai thanh trường đao sáng loáng. Linh lực màu vàng sẫm của bọn họ bộc phát, hóa thành hai luồng đao mang sắc bén, mượn thế sương mù lao vọt tới từ hai bên trái phải, ý đồ một chiêu chặt đứt hai chân Bảo Bình.
"Bảo Bình sư đệ, cẩn thận đao khí!" Mộ Dung Tuyết kinh hãi thốt lên. Nàng muốn xông lên ứng cứu, nhưng khí tức Luyện Khí tầng sáu của Vương Long đã khóa chặt lấy nàng, áp lực nặng nề khiến nàng cử động vô cùng khó khăn.
Bảo Bình thần sắc vẫn như cũ, lạnh lùng nhìn hai thanh trường đao đang chém tới. Ngay khi lưỡi đao chỉ còn cách thân mình ba thước, hắn thình lình động.
"Huyền Thiên Chỉ Pháp — Vô Ảnh Biến!"
Hai ngón tay của Bảo Bình búng ra liên tiếp như gẩy đàn tỳ bà. Hai luồng kình khí vô hình xé toạc không khí, mang theo tốc độ khủng bố âm thầm đánh thẳng vào hai bên sườn của thanh trường đao.
Keng! Keng!
Một lực lượng chấn động khổng lồ truyền đến, hai tên đệ tử Luyện Khí tầng năm sắc mặt đại biến, cảm thấy hổ khẩu bàn tay rách toác, trường đao suýt chút nữa tuột khỏi tay bay mất. Kiếm thế vô hình này quá mức quỷ dị, bọn họ hoàn toàn không nhìn thấy quỹ đạo, chỉ có thể dựa vào bản năng để đỡ.
"Chưa xong đâu."
Giọng nói bình thản của Bảo Bình vang lên ngay trước mặt bọn họ từ bao giờ. Thân hình hắn như quỷ mị áp sát vào giữa hai người, hai tay hóa thành hai móng vuốt sắt chộp thẳng vào cổ họng của cả hai.
"Cút ra!"
Hai tên đệ tử Hình Đường kinh hãi, vội vàng vận chuyển toàn bộ linh lực hộ thể tạo thành một lớp màng ánh sáng màu vàng bao bọc lấy thân mình. Nhưng lớp màng hộ thể đối với nhục thân vạn cân phối hợp với linh lực xám bạc của Bảo Bình mà nói, yếu ớt như một tờ giấy mỏng.
Rắc! Rắc!
Hai tiếng động khô khốc vang lên đồng thời. Bảo Bình dùng lực bóp mạnh, trực tiếp bóp nát yết hầu của hai tên Luyện Khí tầng năm! Mắt bọn họ trợn trừng đầy vẻ hoài nghi và tuyệt vọng, sinh cơ trong nháy mắt đứt đoạn.
"Cái gì?!" Vương Long nhìn thấy hai tên thủ hạ đắc lực của mình bị giết chết trong chớp mắt thì đồng tử co rút kịch liệt, trong lòng dấy lên một sự hoảng hốt mãnh liệt. Đây là Luyện Khí tầng bốn sao? Cho dù là Luyện Khí tầng sáu như gã cũng không thể sạch sẽ gọn gàng giết hai tên tầng năm như cắt cỏ thế này được!
Nhưng chưa kịp để gã kịp suy nghĩ sâu hơn, một luồng dị tượng càng thêm kinh khủng diễn ra ngay trước mắt gã.
Từ trên ngực của Bảo Bình, một ký hiệu vòng tròn đen thâm thúy bỗng nhiên bừng sáng. Hai đạo sương mù huyết dịch màu đỏ tía rực rỡ và hai sợi tàn hồn vặn vẹo điên cuồng từ trong xác hai tên đệ tử Hình Đường bay ra, giống như trăm sông đổ về biển, bị cái vòng tròn kia nuốt chửng sạch sẽ không còn một giọt.
"A..."
Bảo Bình hít một hơi thật sâu, ngửa mặt lên trời, toàn thân phát ra những tiếng xương cốt nổ giòn giã như sấm rền. Nuốt chửng hai tên Luyện Khí tầng năm, năng lượng khổng lồ đổ vào đan điền giống như dầu sôi đổ vào lửa bùng.
Hồ nước linh lực xám bạc trong người hắn sôi trào tột độ. Bốn mươi lăm giọt linh lực... năm mươi giọt... năm mươi lăm giọt!
Oanh!
Một tiếng nổ trầm hùng vang lên trong tâm thức. Màng chắn cảnh giới mỏng manh bị xé toác ra. Năm mươi lăm giọt linh lực trong đan điền hắn trong nháy mắt ngưng tụ, hóa thành sáu mươi giọt linh lực tinh thuần, sền sệt như thủy ngân!
Luyện Khí tầng năm sơ kỳ! Đột phá ngay tại trận!
Luồng uy áp mạnh mẽ bộc phát từ trên người Bảo Bình khiến sương độc xung quanh đầm lầy bị quét sạch một vùng rộng lớn.
"Ngươi... ngươi rốt cuộc là yêu ma phương nào? Lại có thể tu luyện tà công cắn nuốt tu vi của người sống?!" Vương Long sắc mặt trắng bệch, giọng nói đã mang theo vài phần run rẩy. Chứng kiến một màn nghịch thiên bực này, cho dù gã có là thiên kiêu Hình Đường thì tinh thần cũng hoàn toàn sụp đổ.
Mộ Dung Tuyết đằng xa cũng bị chấn động đến mức đứng không vững, đôi mắt đẹp nhìn Bảo Bình đầy vẻ phức tạp. Chiêu thức cắn nuốt này quá mức bá đạo và tà dị, nếu để tông môn biết được, Bảo Bình chắc chắn sẽ bị liệt vào hàng ma đầu mà vây giết.
Bảo Bình chầm chậm quay đầu lại nhìn Vương Long, ánh mắt xám bạc tràn đầy vẻ khát máu bạo liệt: "Người chết, không cần biết quá nhiều."
"Muốn giết ta? Nằm mơ! Xích Huyết Kiếm Pháp — Nhất Kiếm Đoạn Giang!"
Vương Long biết mình đã không còn đường lui, gã gầm lên điên cuồng, dốc toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng sáu vào thanh trung phẩm linh kiếm trên tay. Thanh kiếm bùng lên hào quang màu đỏ rực rỡ như lửa cháy, hóa thành một đạo kiếm mang dài hơn một trượng, mang theo sức nóng thiêu đốt và sắc bén tột cùng chém thẳng về phía đầu Bảo Bình. Chiêu này gã dùng mười phần sức lực, thậm chí còn thiêu đốt một giọt tinh huyết để bộc phát sức mạnh tối thượng.
"Chết đi cho ta!"
Đối diện với nhất kiếm mạnh nhất của Luyện Khí tầng sáu, Bảo Bình không hề lùi bước, cũng không né tránh. Hắn đưa ngón trỏ tay phải lên, toàn bộ sáu mươi giọt linh lực thủy ngân xám bạc điên cuồng đổ dồn vào một điểm.
"Huyền Thiên Kiếm Chỉ — Tuyệt Sát!"
Xoẹt!
Một vệt sáng màu xám bạc mảnh như sợi chỉ nhưng vô cùng ngưng tụ từ đầu ngón tay hắn bắn ra. Tia sáng này mang theo một ý chí hủy diệt và sắc bén nguyên thủy nhất của Huyền Thiên truyền thừa, trực tiếp va chạm trực diện với đạo kiếm mang rực lửa của Vương Long.
Rắc... Ầm!
Không có sự giằng co nào xảy ra. Đạo kiếm mang rực lửa màu đỏ chỉ duy trì được một phần mười hơi thở liền bị tia sáng xám bạc đâm xuyên qua, vỡ vụn thành ngàn vạn đốm lửa nhỏ. Tia kiếm chỉ xám bạc với thế như chẻ tre, nện thẳng vào thân thanh trung phẩm linh kiếm của Vương Long.
Keng!
Thanh trung phẩm linh kiếm — niềm tự hào của Vương gia, trong nháy mắt gãy đoạn thành ba khúc. Dư lực của kiếm chỉ hóa thành một tia kình khí xuyên thấu, chuẩn xác đâm thủng một lỗ máu lớn ngay trước ngực trái của Vương Long, phá hủy hoàn toàn trái tim của gã.
Vương Long đứng chết lặng, nhìn lỗ thủng trên ngực mình đang tuôn máu xối xả, trong mắt đầy vẻ hối hận và sợ hãi không cam lòng: "Ngươi... ngươi..."
Phịch!
Thân hình thiên kiêu Hình Đường ngã quỵ xuống sình lầy, khí tuyệt thân vong.
Ký hiệu trên ngực Bảo Bình một lần nữa kích hoạt, một luồng sinh cơ và tàn hồn mạnh mẽ hơn gấp đôi hai tên trước đó bay ra, cuồn cuộn đổ vào người hắn. Linh lực trong đan điền Bảo Bình một lần nữa sinh sôi, vọt thẳng lên bảy mươi giọt linh lực, vững vàng đạt tới Luyện Khí tầng năm trung kỳ!
Chỉ trong một trận chiến ngắn ngủi chưa đầy nửa canh giờ, liên tục đột phá hai cấp bậc nhỏ, từ tầng bốn trung kỳ nhảy vọt lên tầng năm trung kỳ! Tốc độ tu luyện này nếu truyền ra ngoài, toàn bộ giới tu tiên của Đại Lục này chắc chắn sẽ phải điên cuồng.
Bảo Bình hít một hơi dài, điều hòa lại khí huyết đang cuộn trào trong người. Hắn chầm chậm đi tới, nhặt lấy túi trữ vật trên người Vương Long và hai tên đệ tử Hình Đường, gom hết chiến lợi phẩm lại rồi quay người nhìn về phía Mộ Dung Tuyết.
Lúc này, Mộ Dung Tuyết vẫn đang đứng ngây người nhìn hắn, thanh trường kiếm trên tay nàng run rẩy nhẹ. Nàng biết, Bảo Bình vừa rồi hoàn toàn có thể ra tay giết chết nàng để diệt khẩu, bảo vệ bí mật về tà công cắn nuốt của mình.
Bảo Bình bước tới trước mặt nàng, ánh mắt bình thản nhưng mang theo một áp lực vô hình: "Mộ Dung sư tỷ, ngươi sợ ta sao?"
Mộ Dung Tuyết nhìn vào đôi mắt xám bạc phẳng lặng như mặt hồ của hắn, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, lắc đầu nói: "Ta không sợ ngươi. Ngươi là ân nhân cứu mạng của ta, hôm nay nếu không có ngươi, người chết chính là ta. Bí mật ngày hôm nay, Mộ Dung Tuyết ta thề trước tâm ma, nếu hé lộ ra ngoài một nửa lời, sẽ bị vạn lôi oanh đỉnh, tu vi tiêu tán!"
Lời thề tâm ma là lời thề độc nhất của tu sĩ, một khi vi phạm sẽ bị quy luật trời đất cắn trả, tuyệt đối không thể làm giả.
Nghe thấy lời thề của nàng, sát cơ vô hình xung quanh người Bảo Bình lúc này mới hoàn toàn tiêu tán. Hắn khẽ gật đầu, nụ cười trở lại vẻ trầm mặc thường ngày: "Sư tỷ nghiêm trọng rồi. Đám người Vương Long này tự ý ra ngoài mưu hại đồng môn, chết không đáng tiếc. Chúng ta thu dọn chiến trường một chút rồi trở về tông môn."
---
Hai ngày sau, tin tức về việc ba vị đệ tử Hình Đường, bao gồm cả thiên kiêu Luyện Khí tầng sáu Vương Long mất tích bí ẩn tại Hắc Phong Sơn Mạch đã gây ra một trận chấn động nhỏ trong nội môn Thần Phong Môn. Hình Đường phái người đi điều tra, nhưng nơi đầm lầy sình lầy bốc mùi kia đã bị Bảo Bình dùng dịch độc của Huyết Lân Mãng hóa giải toàn bộ dấu vết, xác chết cũng bị dã thú nuốt chửng, hoàn toàn không tìm thấy một chút manh mối nào.
Tuy nhiên, người của Vương gia ở ngoại môn vô cùng nghi ngờ Bảo Bình, nhưng do không có bằng chứng, lại thêm việc Bảo Bình đang được Thanh Vân trưởng lão chú ý, nên bọn họ tạm thời không dám làm càn trên Thanh Phong Phong.
Hơn nữa, một tin tức khác càng khiến danh tiếng của Bảo Bình vang dội khắp Thanh Phong Phong: Hắn một mình đem về đầu của Huyết Lân Mãng Luyện Khí tầng năm, hoàn thành nhiệm vụ cấp Địa một cách hoàn hảo, đổi lấy 500 điểm cống hiến và một viên hạ phẩm linh thạch!
Một tên tân đệ tử linh căn cấp thấp, vừa nhập môn một tháng đã hoàn thành nhiệm vụ cấp Địa, tu vi hiển hiện bên ngoài cũng đã đạt tới Luyện Khí tầng bốn đỉnh phong (do Bảo Bình chủ động áp chế hiển thị). Cái danh hiệu "Tiều phu hung thần" của hắn xem như đã vững vàng cắm rễ trong lòng đám đệ tử nội môn.
---
Thời gian trôi qua nhanh chóng, hai tháng tiếp theo trôi qua trong sự yên bình kỳ lạ.
Bảo Bình đóng cửa không ra ngoài, mỗi ngày ngoài việc dùng điểm cống hiến đổi lấy đan dược cấp thấp để cắn nuốt, hắn dành phần lớn thời gian để nghiên cứu cuốn sách Huyền Thiên Chỉ Pháp — Biến Thể Vô Ảnh và củng cố tu vi bảy mươi giọt linh lực của mình.
Nhờ có linh khí nồng đậm của Thanh Phong Phong và công pháp thôn phệ bá đạo, trước khi Đại hội Tỷ thí Nội môn diễn ra ba ngày, đan điền của hắn một lần nữa mở rộng, ngưng tụ thêm mười giọt linh lực, thành công bước vào Luyện Khí tầng năm đỉnh phong (tám mươi giọt linh lực)! Với chiến lực nhục thân và Huyền Thiên Kiếm Chỉ, lúc này cho dù đối đầu với Luyện Khí tầng bảy, hắn cũng có lòng tin một trận chiến định giang sơn.
Hôm nay, tiếng chuông đồng vang dội một lần nữa vang lên khắp chín ngọn núi của Thần Phong Môn, báo hiệu Đại hội Tỷ thí Nội môn ba năm một lần chính thức khai mạc.
Hàng ngàn đệ tử nội môn từ khắp các ngọn phong điên cuồng đổ về Chủ Phong Thần Phong Phong, nơi đặt võ đài khổng lồ bằng bạch ngọc. Bầu không khí vô cùng náo nhiệt, tiếng hò reo vang trời.
Bảo Bình mặc bộ đạo bào màu xanh thẫm của đệ tử nội môn, thong thả bước đi trong đám đông. Mục tiêu của hắn rất rõ ràng: Đoạt lấy vị trí top ba, giành tư cách tiến vào vùng rìa cấm địa, tiếp cận Huyền Thiên Kính.
"Nhìn kìa, gã phế vật linh căn cấp thấp Huyền Bảo Bình tới rồi."
"Hừ, nghe nói gã may mắn giết được Huyết Lân Mãng bị thương nặng mới hoàn thành được nhiệm vụ kia. Hôm nay gặp phải các vị sư huynh đại thiên kiêu thực sự của nội môn, gã sẽ biết thế nào là lễ độ."
"Đúng vậy, nghe nói lần này ngay cả các đệ tử Luyện Khí tầng bảy, tầng tám của các đỉnh phong khác cũng tham gia, tên tiều phu này không có cửa đâu."
Bảo Bình điềm nhiên bước qua những lời đàm tiếu, ánh mắt hắn hướng lên đài cao của Thần Phong Phong. Tại đó, ngoài Thanh Vân trưởng lão và các vị trưởng lão khác, ở vị trí chính giữa có một chiếc ghế rồng bằng ngọc thạch khổng lồ, một vị trung niên mặc long bào màu xanh, khuôn mặt mờ ảo trong làn sương khói mờ sương đang ngồi xếp bằng — Thần Phong Môn Chưởng môn, Kim Đan kỳ siêu cấp cao thủ, Phong Vô Kỵ!
Áp lực từ vị Chưởng môn kia mạnh mẽ đến mức khiến linh lực trong người Bảo Bình có chút ngưng trệ. Nhưng ngay lập tức, ký hiệu vòng tròn trên ngực hắn khẽ rung lên, một luồng khí mát lành truyền ra, hóa giải toàn bộ sự đè nén của Kim Đan kỳ.
Đồng thời, ánh mắt Bảo Bình chợt quét qua góc đài cao, nơi một vị lão giả gầy gò, rách rưới đang cầm cây chổi quét rác mỉm cười nhìn hắn đầy ẩn ý. Thình lình chính là vị lão giả bí ẩn giữ cửa Tàng Kinh Các hôm trước!
"Lão già này... quả nhiên không đơn giản." Bảo Bình thầm kinh hãi trong lòng.
"Đại hội tỷ thí bắt đầu! Trận thứ nhất: Thanh Phong Phong Huyền Bảo Bình đối chiến Thiết Kiếm Phong Tôn Võ!"
Giọng nói của vị trưởng lão chấp pháp vang lên vang dội.
Bảo Bình thu lại ánh mắt, thân hình khẽ động, nhẹ nhàng lướt lên võ đài bạch ngọc khổng lồ. Đối thủ của hắn, Tôn Võ, là một thanh niên cao lớn, tu vi Luyện Khí tầng sáu sơ kỳ, tay cầm một thanh trọng kiếm sắt đen lớn, ánh mắt nhìn Bảo Bình đầy vẻ khinh miệt.
"Thằng nhóc phế vật linh căn, tự mình nhận thua đi, đỡ phải để ta đánh gãy xương chân!" Tôn Võ ngạo mạn vung trọng kiếm, khí thế bộc phát.
Bảo Bình đứng chắp tay sau lưng, tà áo thẫm khẽ bay theo gió, đôi mắt xám bạc lạnh lùng nhìn đối phương, nhàn nhạt thốt ra một từ:
"Lên đi."
Trận chiến danh chấn tông môn, chính thức bắt đầu từ bước chân này. Hắn sẽ dùng máu và nắm đấm của đám thiên kiêu này để làm bậc thang đưa mình lên đỉnh cao tối thượng!