KENG... KENG... KENG...
Suốt một đêm ròng rã, tiểu viện của Hoài Bảo liên tục vang lên những tiếng đập trầm hùng như sấm nổ nghẹn ngào bên trong màng phòng ngự của thần thức. Thiếu niên áo vải mồ hôi đầm đìa như tắm, đôi mắt đỏ ngầu vì mệt mỏi nhưng bàn tay vung búa tinh thần chưa từng chậm lại một nhịp nào. Chín vạn chín mươi chín nhịp búa được nện xuống, gạn lọc sạch sẽ chút tạp chất cuối cùng của thanh kiếm sắt thường, ngạnh sinh sinh đem luồng Huyền Tinh Thiết Mẫu đen tuyền hòa quyện hoàn hảo vào từng phân tử sắt.
Khi tia nắng đầu tiên của ngày mới rọi qua khe cửa, ngọn lửa vàng kim của Thiên Đạo Chân Hỏa từ từ thu liễm lại vào đan điền.
Trước mặt Hoài Bảo, một thanh trường kiếm mới tinh đang lơ lửng giữa hư không. Thanh kiếm này dài ba thước ba tấc, thân kiếm rộng hai ngón tay, toàn thân có một màu đen tuyền huyền bí như bầu trời đêm không trăng không sao. Trên mặt lưỡi kiếm, những đường vân gợn sóng màu vàng kim tự nhiên đan xen vào nhau tạo thành hình dáng một chiếc chuông cổ nhỏ xíu, tỏa ra một luồng kiếm khí trầm hùng, mộc mạc nhưng sắc bén vô song, vượt xa phạm vi của phàm binh.
"Cực phẩm Phàm khí! Không, chỉ thiếu một chút linh trận khắc họa nữa là nó có thể tiến hóa thành Hạ phẩm Linh khí rồi!" Chuông Thủ Nhân bay quanh thanh kiếm, liên tục tặc lưỡi khen ngợi. "Chất liệu Huyền Tinh Thiết Mẫu giúp nó cực kỳ nặng và kiên cố, nặng tới ba trăm sáu mươi cân, tu sĩ thông thường ngay cả nhấc lên cũng chật vật, nhưng đối với kẻ có cự lực như ngươi thì lại vừa vặn vô cùng!"
Hoài Bảo giơ tay nắm chặt chuôi kiếm. Một cảm giác huyết mạch tương liên dâng lên trong lòng, giống như thanh kiếm này chính là một phần xương thịt kéo dài của cánh tay cậu. Cậu khẽ vung kiếm một cái, không cần vận chuyển linh lực, chỉ riêng trọng lượng ba trăm sáu mươi cân và độ sắc bén thuần túy đã xé rách không khí phát ra một tiếng hưu chói tai, chém đôi chiếc bàn gỗ trước mặt làm hai nửa mượt mà.
"Từ hôm nay, tên của ngươi sẽ là... Thiên Đạo Kiếm!" Hoài Bảo vuốt ve lưỡi kiếm đen tuyền, trầm giọng nói. Thanh kiếm khẽ ngân vang một tiếng ong ong kéo dài như thể đang đáp lại lời của chủ nhân.
Cậu tra kiếm vào chiếc vỏ da thú cũ, thu dọn túi trữ vật, dứt khoát đẩy cửa bước ra ngoài.
Hôm nay là ngày cậu phải tiến vào Huyết Sát Yêu Cốc. Ở lối ra vào quảng trường hậu sơn, Triệu Bất Phàm cùng mười mấy vị trưởng lão chấp sự đã đứng chờ sẵn từ sớm với khuôn mặt lạnh lùng. Không có đệ tử ngoại môn nào được phép đến tiễn, Triệu Bất Phàm muốn cô lập Hoài Bảo đến tận cùng.
"Hoài Bảo, ngươi đến muộn." Triệu Bất Phàm nhìn thấy thanh kiếm đen tuyền sau lưng Hoài Bảo thì ánh mắt khẽ híp lại, nhưng hắn không nghĩ ngợi nhiều, chỉ coi đó là một thanh kiếm sắt đen bình thường. "Phía trước chính là lối vào Huyết Sát Yêu Cốc. Tông quy định rõ, trong vòng một tháng, ngươi phải săn giết đủ ba mươi con yêu thú bậc hai, lấy nội đan mang về mới tính là hoàn thành nhiệm vụ nhập môn. Nếu sau một tháng không thấy trở ra, hoặc không đủ số lượng, ngươi sẽ bị xóa danh hiệu quán quân, trục xuất khỏi tông môn!"
Hoài Bảo nhìn chằm chằm vào trận pháp xoáy nước màu huyết dụ khổng lồ chắn ngang khe núi phía trước, từ bên trong trận pháp không ngừng truyền ra những tiếng gầm rú man dại và mùi máu tanh nồng nặc. Cậu không thèm liếc nhìn Triệu Bất Phàm lấy một cái, chắp tay hướng về các vị trưởng lão khác một lượt, rồi dứt khoát xoay người, một chân bước thẳng vào trong xoáy nước màu máu.
Hưu!
Thân hình thiếu niên áo vải lập tức bị luồng sáng huyết dụ nuốt chửng.
Nhìn thấy Hoài Bảo đã hoàn toàn biến mất trong cấm địa, Triệu Bất Phàm khóe miệng rốt cuộc không nhịn được mà dâng lên một nụ cười tàn nhẫn độc địa. Hắn quay sang vẫy tay gọi một tên tâm phúc của Chấp pháp đường lại gần, ghé tai nói nhỏ:
"Truyền lệnh cho ba vị 'Triệu gia Huyết Vệ' đang ẩn nấp ở hậu sơn. Bọn họ toàn bộ đều là tu sĩ Luyện Khí tầng tám đỉnh phong và một kẻ nửa bước Trúc Cơ. Bảo bọn họ lập tức dùng lệnh bài đặc biệt tiến vào Yêu Cốc, truy sát tên tạp chủng Hoài Bảo kia bằng mọi giá! Ta muốn nhìn thấy cái đầu của hắn và thanh kiếm gãy trên người hắn trước khi tháng này kết thúc!"