Chương 18: TẾ ĐÀN GIỮA ĐỊA NGỤC

Nhiên liệu trong bình chỉ còn vạch cuối cùng. Chiếc SUV bọc thép rung lên bần bật trên con đường nhựa đầy ổ gà. Lâm Hạ nhìn bảng đồng hồ, khuôn mặt cô căng cứng. "Chúng ta không thể đi tiếp được nếu không có xăng," cô nói. Ở đằng xa, một trạm nhiên liệu hiện ra. Khác với cảnh hoang tàn thường thấy, trạm xăng này dường như được bảo vệ rất kỹ. Một hàng rào bằng tôn cũ kỹ được dựng lên quanh khu vực bơm, và quan trọng nhất, không có một con xác sống nào lảng vảng gần đó. "Lạ thật," ông Kiến Quốc quan sát qua ống nhòm. "Xác sống thường bị thu hút bởi tiếng động và mùi hương. Một nơi trống trải như thế này không thể sạch bóng xác sống nếu không có gì ngăn cản." Lâm Dương điều khiển thiết bị bay drone nhỏ – một món đồ chơi mà cậu đã cải tiến từ trước – bay lượn trên cao để quan sát. Hình ảnh truyền về khiến cả gia đình lạnh gáy. Giữa khu vực bơm xăng, có một nhóm người mặc áo choàng trắng đang quỳ gối. Chúng không cầm vũ khí, chúng đang tụng kinh. Và ở vị trí trung tâm, trong một chiếc lồng sắt được hàn kiên cố, là một sinh vật ngồi co quắp. Nó trông giống con người, nhưng làn da xám ngoét và những mạch máu đen nổi lên chằng chịt khắp cơ thể. "Đó là..." bà Ngọc Lan thốt lên, tay bịt miệng. "Một con Alpha," Lâm Hạ đáp, giọng cô khàn đi. "Nó không phải xác sống thường. Nó có trí tuệ, và quan trọng hơn, nó có khả năng điều khiển những kẻ khác." Đám người kia không phải bị bắt giữ, chúng là những kẻ sùng bái. Chúng tin rằng con quái vật đó là "đấng cứu thế", và nó đang ban cho chúng sự an toàn bằng cách điều khiển những xác sống xung quanh trạm xăng tránh xa khu vực này. "Chúng ta không thể tấn công trực diện," cha nói. "Nếu chúng ta đụng vào trạm xăng, con quái vật đó sẽ triệu tập hàng nghìn con xác sống đến ngay lập tức. Chúng ta chỉ có thể lén lút." Đêm xuống, họ ẩn nấp cách trạm xăng 500 mét. Bầu không khí tĩnh lặng đến mức họ có thể nghe thấy tiếng tim mình đập. Cuộc xâm nhập bắt đầu.
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ