Chương 34: Tụ giang sơn bách xuyên quy hải, Chưởng thiên môn khởi hành Trung Châu
Gió lạnh trên đỉnh Thánh Sơn Vạn Pháp rít gào qua từng khe đá, thổi bạt đi chút tàn dư hỏa diễm cuối cùng của trận chiến Thượng Giới. Thân ảnh áo xám của Huyền Bảo Bình đứng chắp tay nơi cao nhất, phía sau hắn là bầu trời Đông Hoang đã khôi phục lại vẻ trong trẻo xanh ngắt sau khi mây đen bị chấn nát.
Cảm nhận luồng sức mạnh cuồn cuộn thâm thúy như biển sâu trong đan điền, Bảo Bình khẽ xoay nhẹ cổ tay. Khí tức Kim Đan kỳ tầng bốn hậu kỳ đại viên mãn cùng nhục thân đạt ngưỡng hai trăm vạn cân lực lượng khiến không gian xung quanh cơ thể hắn mơ hồ phát ra tiếng vù vù trầm đục mỗi khi chuyển động. Lực lượng này, ở cái mảnh phàm giới Đông Hoang hẻo lánh này, đã là vô địch tuyệt đối, thần phật khó cản.
"Chất dinh dưỡng của Thượng Giới... quả nhiên là thứ phàm giới không cách nào sánh kịp." Bảo Bình trong lòng thầm nghĩ, ánh mắt thoáng qua một tia thỏa mãn. Hạt Kim Đan cửu vân ba màu trong đan điền hắn giờ đây to lớn như một quả trứng bồ câu, chín đường vân quấn quýt lấy nhau, mơ hồ diễn hóa ra những luồng khí tức bản nguyên sơ khai nhất của trời đất.
Vù...
Từ phía dưới phế tích quảng trường, một bóng người vội vã lướt lên, quỳ rạp xuống đất không dám ngẩng đầu. Chính là Tả Hộ Pháp Triệu Vô Cực.
"Giáo chủ thần uy che trời, trảm sứ giả Thượng Giới như đồ tể mổ gà, thuộc hạ bái phục ngũ thể đầu địa!" Giọng nói của Triệu Vô Cực còn mang theo ba phần run rẩy kịch liệt. Gã tận mắt chứng kiến một vị Nguyên Anh cửu tầng đỉnh phong từ Trung Châu kiêu ngạo giáng lâm, chưa đầy nửa canh giờ đã biến thành cát bụi tiêu tán, nỗi sợ hãi và sự sùng bái đối với Bảo Bình trong lòng gã đã đạt đến mức cực hạn.
"Đứng lên đi." Bảo Bình nhàn nhạt mở miệng, "Kho tàng của Đông Hoang Thánh Địa đã thu dọn xong chưa?"
Triệu Vô Cực vội vàng đứng dậy, cung kính dâng lên ba chiếc nhẫn trữ vật màu tử kim tỏa ra linh quang dạt dào: "Khởi bẩm Giáo chủ, toàn bộ nội hàm vạn năm của Thánh địa cũ đã được gom góp sạch sẽ. Trong đó có mười lăm vạn viên linh thạch thượng phẩm, hơn ba triệu viên linh thạch trung phẩm, dược thảo cấp bốn và cấp năm chất đống như núi. Ngoài ra còn có công pháp, bí tịch lâu đời của các mạch đều đã được phân loại."
Bảo Bình phất tay thu lấy ba chiếc nhẫn, thần thức khẽ quét qua liền khẽ gật đầu. Số tài nguyên này tuy đối với một siêu cấp thế lực ở Trung Châu có lẽ chưa thấm vào đâu, nhưng đối với hắn lúc này lại là một nguồn tiếp tế không tồi để củng cố Huyền Thiên Giáo tại bản địa.
"Truyền lệnh của ta xuống." Bảo Bình quay người, ánh mắt xám bạc sắc lẹm nhìn về phía chân trời xa xăm, "Trong vòng bảy ngày, tất cả tông chủ, hoàng đế của các vương triều phàm nhân và tu tiên gia tộc thuộc năm bờ cõi Đông Hoang, bất luận lớn nhỏ, đều phải đích thân tới Thánh Sơn Vạn Pháp bái kiến. Kẻ nào quá hạn không tới... Huyền Thiên Giáo sẽ trực tiếp đem thế lực đó xóa tên khỏi bản đồ."
"Thuộc hạ tuân lệnh! Nhất định sẽ đem thánh dụ của Giáo chủ truyền khắp Đông Hoang!" Triệu Vô Cực khom lưng thưa, trong mắt lóe lên tia sáng hung tàn. Có một vị Giáo chủ vô địch thế này chống lưng, gã việc gì phải khách khí với đám thế lực bên ngoài kia?
Bảy ngày sau.
Thánh Sơn Vạn Pháp náo nhiệt và nghẹt thở chưa từng có trong vòng vạn năm qua.
Hàng ngàn chiếc phi chu, linh thú phi hành đủ mọi màu sắc đậu kín cả một vùng chân núi. Từng vị đại năng Kim Đan kỳ, thậm chí có vài vị lão quái Nguyên Anh kỳ tầng một, tầng hai quanh năm bế quan ẩn thế của Đông Hoang nay cũng thình lình phá quan ra ngoài, sắc mặt nghiêm túc, mang theo tâm tình vừa lo âu vừa kính sợ bước lên bậc thang bạch ngọc của Thánh Sơn.
Tại tòa Huyền Thiên Đại Điện mới được xây dựng tạm thời trên nền phế tích cũ, Huyền Bảo Bình ngồi cao trên ngai vị bằng hắc thạch, hai tay tùy ý đặt trên thành ghế, Huyền Thiên Kính và Huyền Thiên Tháp thu nhỏ lơ lửng bên cạnh vai, tỏa ra uy áp thâm trầm khiến không khí trong điện sệt lại như vũng lầy.
"Bái kiến Huyền Thiên Giáo Chủ! Giáo chủ pháp lực vô biên, vạn thọ vô cương!"
Hàng trăm vị thống lĩnh thế lực lớn nhỏ của Đông Hoang quỳ rạp dưới điện, đồng thanh hô lớn, thanh âm chấn động cả đại điện.
Bảo Bình cúi đầu nhìn đám người phía dưới, thanh âm bình thản nhưng mang theo khí thế không thể chối từ: "Đông Hoang đã bình định, từ nay về sau không còn hỗn chiến bang phái. Tất cả các ngươi phải nộp lên một nửa số linh mạch và tài nguyên thu hoạch hàng năm cho Huyền Thiên Giáo để đổi lấy sự che chở. Ai có dị nghị?"
Toàn trường tĩnh lặng. Một vị lão tổ Nguyên Anh tầng hai của một gia tộc lâu đời khẽ biến sắc, định bước ra nói gì đó, nhưng vừa ngẩng đầu chạm phải đôi mắt xám bạc lạnh lùng, tràn ngập ma tính của Bảo Bình, luồng khí lạnh thình lình xộc thẳng từ lòng bàn chân lên đến da đầu. Lão già này lập tức rụt cổ lại, dập đầu run rẩy: "Chúng ta... tuyệt đối tuân theo thánh mệnh của Giáo chủ!"
"Rất tốt." Bảo Bình thu hồi ánh mắt, nhìn sang Triệu Vô Cực, "Chuyện Đông Hoang giao lại cho ngươi và các trưởng lão đã chịu nô ấn quản lý. Bản giáo chủ hôm nay sẽ khởi hành đi Trung Châu."
"Cái gì? Giáo chủ, người muốn đi Trung Châu ngay bây giờ sao?" Triệu Vô Cực kịch liệt giật mình. Trung Châu Đại Lục đối với tu sĩ Đông Hoang mà nói chính là đầm rồng hang hổ, cường giả như mây, hơn nữa Thiên Phượng Thánh Địa bên kia chắc chắn đã biết tin Phượng Huyền tử trận, Bảo Bình đi lúc này không khác gì tự lao vào lưới rập.
"Một mảnh phàm giới nhỏ bé này đã không còn chất dinh dưỡng giúp ta đột phá." Bảo Bình chầm chậm đứng dậy, trường bào xám bay phần phật, "Thiên Phượng Thánh Địa nợ Huyền Thiên Tông năm xưa bao nhiêu bản nguyên, ta sẽ đích thân tới đó đòi lại cả vốn lẫn lời."
Vù... vù...
Trên tầng mây vạn trượng của Đông Hoang, nơi cái khe nứt không gian Thượng Giới từng xuất hiện, Huyền Bảo Bình một mình đứng lơ lửng đón gió.
Muốn đi đến Trung Châu Đại Lục từ Đông Hoang, có hai con đường. Một là vượt qua Bạo Phong Hải Nhãn rộng tới mấy triệu dặm, nơi đầy rẫy yêu thú cấp sáu, cấp bảy và không gian phong bạo có thể xé nát tu sĩ Nguyên Anh. Con đường thứ hai, chính là nghịch chuyển trận pháp của chiếc chiến thuyền ngọc thạch trắng đã vỡ nát, dùng Huyền Thiên Kính cưỡng ép mở ra con đường không gian mà Phượng Huyền đã dùng để hạ giới.
Bảo Bình lựa chọn con đường thứ hai.
Hắn giơ tay phải lên, lật tay một cái, hàng vạn mảnh vỡ ngọc thạch trắng của chiếc chiến thuyền bị gã thu thập mấy ngày trước thình lình lơ lửng xuất hiện quanh thân.
"Huyền Thiên Kính — Nghịch Chuyển Càn Khôn, Khai Thiên Môn!"
Bảo Bình gầm nhẹ một tiếng, Chân Nguyên Kim Đan tầng bốn hậu kỳ viên mãn bộc phát toàn diện. Thanh gương cổ Huyền Thiên Kính trên đỉnh đầu hắn phóng ra một luồng ánh sáng xám bạc rực rỡ chưa từng có, quấn quýt lấy đống mảnh vỡ ngọc thạch, cưỡng ép rút ra một luồng tọa độ không gian rực cháy màu vàng kim còn sót lại bên trong.
Rắc rắc... Rắc rắc...
Dưới sự thôi thúc của hai trăm vạn cân lực lượng cơ nhục phối hợp với thần khí Huyền Thiên Kính, hư không trước mặt Bảo Bình thình lình vỡ ra một cái lỗ đen nhỏ cỡ vài thước, bên trong tràn ra luồng không gian áp lực cuồng bạo, có thể dễ dàng nghiền nát một vị tu sĩ Kim Đan kỳ bình thường thành thịt vụn trong nháy mắt.
Thế nhưng, Bảo Bình sắc mặt không chút thay đổi. Nhục thân lưu ly xám bạc của hắn lúc này tỏa ra bảo quang nhàn nhạt, thản nhiên bước thẳng vào trong cái lỗ đen không gian đầy hiểm nguy kia.
"Trung Châu Đại Lục, Huyền Bảo Bình ta tới đây."
Vù!
Thân ảnh áo xám chớp mắt biến mất vào trong hư vô, cái lỗ đen không gian cũng lập tức khép lại, trả lại sự yên bình vốn có cho bầu trời Đông Hoang.
Trung Châu Đại Lục — Vùng ngoại vi phía Nam, Hỏa Vân Lĩnh.
Đây là một dãy núi kéo dài hàng vạn dặm, quanh năm bị bao phủ bởi lớp sương mù màu đỏ rực do hỏa độc và linh khí hỏa hệ nồng đậm tạo thành. Nơi đây là địa bàn thuộc quyền quản lý của Hỏa Vân Tông, một tông môn hạng ba phụ thuộc dưới trướng của siêu cấp thế lực Thiên Phượng Thánh Địa.
OANH!!!
Thình lình, trên bầu trời Hỏa Vân Lĩnh xuất hiện một đạo gợn sóng không gian kịch liệt. Một thân ảnh áo xám từ trong hư không bước ra, bước chân có chút loạng choạng, nhưng nháy mắt đã vững vàng đứng lơ lửng giữa trời.
Chính là Huyền Bảo Bình vừa vượt qua không gian đường hầm.
"Khú... khụ..." Bảo Bình khẽ ho ra một ngụm máu nhỏ màu xám đen, sắc mặt có chút tái nhợt. Áp lực của không gian đường hầm từ phàm giới lên Thượng Giới quả thực kinh hoàng, nếu không nhờ nhục thân đạt mức hai trăm vạn cân cùng Huyền Thiên Tháp hộ thể vào phút cuối, e rằng hắn đã bị nghẹt thở chết ngạt bên trong.
Hắn hít sâu một hơi không khí xung quanh, ánh mắt xám bạc lập tức bừng sáng lên rực rỡ: "Linh khí thật nồng đậm! So với Đông Hoang thì mạnh hơn ít nhất gấp mười lần, hơn nữa còn chứa đựng đạo tắc thiên địa hoàn chỉnh hơn!"
Bảo Bình khoanh chân ngồi ngay giữa hư không, vận chuyển Huyền Thiên Thon Phệ Quyết. Luồng linh khí hỏa hệ cuồn cuộn xung quanh nháy mắt hóa thành hai cái vòi rồng đỏ rực dài tới trăm trượng, điên cuồng chui vào trong cơ thể hắn. Chỉ trong vòng mười nhịp thở, thương thế nhỏ do không gian chấn động của hắn đã hoàn toàn phục hồi, khí tức Kim Đan tầng bốn hậu kỳ viên mãn càng thêm phần cô đọng, thâm thúy.
"Kẻ nào dám ở trên địa bàn Hỏa Vân Tông ta điên cuồng cướp đoạt linh khí?!"
Hưu! Hưu! Hưu!
Thanh âm giận dữ chưa dứt, từ phía dưới dãy núi thình lình vọt lên ba đạo hỏa quang. Ba vị tu sĩ mặc trường bào vẽ hình đám mây lửa hiện thân, vị đi đầu là một gã trung niên mặt đỏ, tu vi đạt mức Nguyên Anh kỳ tầng hai sơ kỳ, hai kẻ đi sau là Kim Đan kỳ tầng chín đỉnh phong.
Gã trung niên mặt đỏ trừng mắt nhìn Bảo Bình, khi nhận ra Bảo Bình ăn mặc rách rưới, tu vi bề ngoài nhìn qua chỉ là một tên Kim Đan kỳ tầng bốn, trong mắt lão lập tức lộ ra vẻ khinh bỉ cùng sát cơ: "Từ đâu tới một tên tán tu rác rưởi, dám tới Hỏa Vân Lĩnh giở trò? Lập tức giao ra chiếc nhẫn trữ vật rồi tự phế bỏ hai tay, nếu không bản trưởng lão sẽ đem ngươi luyện thành hỏa nô!"
Bảo Bình chầm chậm mở mắt, đôi mắt xám bạc không một chút cảm xúc nhìn ba người trước mặt, khóe miệng khẽ cong lên một vệt nụ cười gằn tà mị:
"Vừa tới Trung Châu liền có ba viên chất dinh dưỡng tự động đưa tới cửa sao?"
"Một vị Nguyên Anh tầng hai, hai vị Kim Đan tầng chín... Vừa vặn, làm món khai vị cho bổn giáo chủ thích ứng với thế giới này đi."