Chương 14: Đột phá tầng sáu và Bước chân vào vùng đất chết
Màn đêm trùm lên Thanh Phong Phong dày đặc, sương mù từ các thung lũng xung quanh tràn lên, bao phủ tiểu viện của Huyền Bảo Bình trong một tầng hào quang mờ ảo. Trong phòng trúc, chín mươi lăm giọt linh lực thủy ngân xám bạc trong đan điền hắn đang quay cuồng với tốc độ cực hạn, phát ra những tiếng rít gào trầm đục như tiếng gầm của một con hung thú bị nhốt trong lồng sắt.
Khoảng cách đến Luyện Khí tầng sáu chỉ còn lại năm giọt linh lực mỏng manh, nhưng cái gông cùm của cảnh giới Luyện Khí trung kỳ vọt lên hậu kỳ giống như một bức tường đồng vách sắt, không dễ dàng bị phá vỡ.
Bảo Bình thần sắc nghiêm nghị, mồ hôi rịn ra trên trán, thấm đẫm vạt áo xanh đệ tử nội môn. Hắn thò tay vào túi vải, lấy ra ba mảnh vỡ còn sót lại của viên trung phẩm linh thạch cuối cùng, dùng lực bóp nát.
"Thôn phệ, phá cho ta!"
Uỳnh!
Bộ công pháp cốt lõi Huyền Thiên Thôn Phệ Quyết bộc phát toàn diện. Ký hiệu vòng tròn trên ngực hắn hóa thành một miệng giếng không đáy, sinh ra một lực hút điên cuồng, đem những sợi linh khí tinh thuần nhất của viên trung phẩm linh thạch và cả linh khí của cả ngọn Thanh Phong Phong hút vào bên trong.
Dòng năng lượng xám bạc cuồn cuộn như thác lũ đổ vào đan điền. Giọt linh lực thứ chín mươi sáu... chín mươi bảy... chín mươi chín... và cuối cùng, giọt thứ một trăm ngưng tụ thành hình!
Vào khoảnh khắc một trăm giọt linh lực thủy ngân hội tụ, đan điền của Bảo Bình thình lình nổ tung một tiếng vang trầm kinh hoàng. Một trăm giọt linh lực bỗng chốc vỡ tan, biến thành một làn sương mù xám bạc bao la, thâm thúy, sau đó bắt đầu co rút kịch liệt, cô đọng lại thành một hồ nước linh lực thực thụ, rộng gấp ba lần so với trước đó. Luồng linh lực này không còn sền sệt như thủy ngân nữa, mà chuyển hóa thành một thứ chất lỏng trong suốt, lấp lánh ánh bạc, mang theo khí tức dạt dào như biển cả.
Luyện Khí tầng sáu sơ kỳ! Đột phá thành công!
Bảo Bình mở bừng mắt, hai đạo thần quang màu xám bạc xẹt qua hư không dài tới nửa thước, khiến không khí trong phòng phát ra tiếng vút Vút bén nhọn. Hắn đứng dậy, cảm nhận rõ ràng sự lột xác của toàn bộ cơ thể. Cơ bắp, xương cốt của hắn sau khi được linh lực tầng sáu gột rửa, trở nên kiên cố như thép nguội, sức mạnh nhục thân đạt tới mức khủng bố hai vạn cân!
Hiện tại, nếu để hắn đối chiến với Lâm Hải một lần nữa, hắn tự tin chỉ cần dùng ba chiêu Huyền Thiên Chỉ Pháp thông thường là có thể đánh bại đối phương mà không cần dốc hết toàn lực.
Hắn cúi đầu nhìn tấm Cấm Địa Ngọc Bài đặt trên bàn. Tấm ngọc bài xám đen lúc này đang phát ra những vệt sáng đỏ thẫm nhàn nhạt, tựa như một con mắt quỷ đang nhấp nháy trong bóng tối.
"Thời gian ba ngày đã hết... Cấm địa, ta tới."
---
Sáng sớm hôm sau, tại quảng trường đỉnh chủ phong Thần Phong Phong.
Ánh nắng sớm ban mai không thể xua tan được vẻ trang nghiêm, có phần âm u của ngọn chủ phong tối cao này. Lúc này, tại trước lối vào một hẻm núi lớn bọc trong trận pháp hào quang màu vàng, ba thân ảnh đã đứng đợi sẵn. Đó chính là ba người đứng đầu Đại hội Tỷ thí Nội môn: Huyền Bảo Bình, Lâm Hải và Mộ Dung Tuyết.
Lâm Hải sắc mặt đã khôi phục lại phần nào hồng nhuận sau ba ngày điều dưỡng, nhưng khi nhìn thấy Bảo Bình bước tới, đồng tử gã khẽ co rút lại. Gã nhạy bén cảm nhận được, khí tức trên người Bảo Bình so với ba ngày trước dường như càng thêm thâm thúy, huyền bí, giống như một vực sâu không thấy đáy.
"Huyền sư đệ, chúc mừng ngươi tu vi lại tinh tiến." Lâm Hải chắp tay, chân thành nói.
"Lâm sư huynh quá khen." Bảo Bình đáp lễ, ánh mắt khẽ chuyển sang Mộ Dung Tuyết. Nàng hôm nay mặc một bộ chiến giáp bạc thắt eo, trông anh khí bức người, khẽ gật đầu chào hắn, trong ánh mắt đầy vẻ phức tạp và ẩn chứa sự lo lắng.
Vù...
Không khí phía trước thình lình vặn vẹo, ba đạo thân ảnh toát ra uy áp nặng nề từ trên trời giáng xuống. Đi đầu chính là Chưởng môn Phong Vô Kỵ, phía sau là Thanh Vân trưởng lão và vị Trưởng lão Chấp pháp.
Phong Vô Kỵ ánh mắt sắc bén lướt qua ba người, cuối cùng dừng lại trên người Bảo Bình một lát, rồi nhàn nhạt mở miệng: "Ba người các ngươi là thiên kiêu xuất sắc nhất của nội môn năm nay. Thần Phong Cấm Địa là thánh địa lập phái của môn phái ta, bên trong chứa đựng linh mạch nguyên thủy nhất, vô cùng thích hợp cho việc tẩy tủy bái tổ, đột phá cảnh giới."
Gã dừng lại một chút, giọng điệu thình lình trở nên nghiêm túc, lạnh lùng: "Nhưng bản chưởng môn phải cảnh báo các ngươi: Cấm địa được chia làm ba tầng. Các ngươi có Cấm Địa Ngọc Bài, chỉ được phép hoạt động ở Vùng Rìa Tầng Thứ Nhất. Tuyệt đối không được bước chân vào Tầng Thứ Hai, càng không được tiếp cận Tầng Thứ Ba — nơi đặt đại trận nhãn phong ấn cổ đại. Nếu kẻ nào dám tự ý xông vào, không chỉ bị trận pháp gạt bỏ thành tro bụi, mà còn bị khép vào tội phản nghịch môn phái, giết không tha!"
"Đệ tử tuân mệnh!" Ba người đồng loạt cung kính đáp.
Bảo Bình cúi đầu, khóe miệng khẽ nhếch lên một vệt độ cong lạnh lẽo. Không cho vào? Hắn lần này tới đây chính là vì cái Tầng Thứ Ba kia, vì cái mắt xích phong ấn và thanh Huyền Thiên Kính kia.
"Mở trận!" Phong Vô Kỵ phất tay.
Thanh Vân trưởng lão và Trưởng lão Chấp pháp lập tức tiến lên, hai tay kết ấn, đánh ra hai luồng linh lực khổng lồ vào bức tường sương mù màu vàng phía trước.
Ầm ầm ầm...
Bức tường sương mù chuyển động dữ dội, chầm chậm tách ra hai bên, lộ ra một con đường mòn nhỏ dẫn vào sâu trong hẻm núi đen kịt, tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa, lạnh lẽo và có phần âm u đến rợn người.
"Vào đi. Các ngươi có thời gian ba ngày. Ba ngày sau, trận pháp sẽ tự động dịch chuyển các ngươi ra ngoài." Phong Vô Kỵ nói.
Ba người Bảo Bình không chần chừ, lập tức hóa thành ba đạo quang ảnh lướt nhanh vào trong con đường mòn. Ngay sau khi ba người đi vào, bức tường sương mù màu vàng một lần nữa khép chặt lại, ngăn cách hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
---
Bước qua bức tường trận pháp, cảm giác đầu tiên của ba người chính là linh khí. Linh khí ở đây đậm đặc đến mức hóa thành những làn sương mù màu trắng sữa, mỗi một hơi thở đều khiến kinh mạch thư thái vô cùng. Đúng là một nơi tu luyện thánh địa.
Tuy nhiên, đi kèm với linh khí đậm đặc lại là một sự tĩnh lặng tột độ. Không có tiếng chim hót, không có tiếng côn trùng kêu, xung quanh chỉ có những cây cổ thụ khô héo, thân cây màu đen kịt như bị lửa thiêu rụi, mặt đất phủ đầy một lớp rêu màu đỏ tươi như máu khô.
"Nơi này... thật quỷ dị." Mộ Dung Tuyết khẽ nhíu mày, thanh trường kiếm trên tay nàng đã tuốt ra khỏi vỏ, cảnh giác nhìn xung quanh.
"Đừng chủ quan. Nghe các vị sư huynh đi trước kể lại, vùng rìa tầng thứ nhất này tuy không có ma vật mạnh mẽ, nhưng thỉnh thoảng vẫn có những Oan Hồn Chiến Trường do sát khí mười vạn năm trước ngưng tụ thành hoành hành." Lâm Hải trầm giọng nhắc nhở.
Bảo Bình đi ở phía sau, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt hắn không nhìn xung quanh mà chăm chú nhìn vào ngực mình. Kể từ khi bước vào cấm địa, ký hiệu vòng tròn đen thâm thúy kia bắt đầu nóng rực lên một cách bất thường, nó điên cuồng nhấp nháy, truyền đến một ý chí khát khao, thúc giục hắn đi về phía sâu thẳm nhất của hẻm núi.
Đồng thời, trong đầu hắn, tấm bia đá của Huyền Thiên Nội Giới vốn đang ngủ đông bỗng nhiên vang lên những tiếng động ầm ầm xột xoạt, một đường bản đồ mờ ảo bằng ánh sáng xám bạc thình lình hiện ra trong thức hải của hắn, vạch rõ một con đường bí mật xuyên qua tầng thứ nhất, tầng thứ hai, dẫn thẳng tới trận nhãn tầng thứ ba.
"Hệ thống nội giới đang dẫn đường cho ta." Bảo Bình thầm nghĩ, trong lòng dấy lên một sự hưng phấn mãnh liệt.
Ba người đi thẳng được khoảng hai dặm, phía trước thình lình xuất hiện một cái hồ nước nhỏ màu xanh biếc, linh khí xung quanh hồ đậm đặc đến mức gần như hóa lỏng. Ở giữa hồ, có ba chiếc bệ đá bạch ngọc bồng bềnh, chính là nơi dành cho đệ tử ngồi bế quan tẩy tủy.
"Đến nơi rồi. Đây là Linh Tuyền của tầng thứ nhất." Lâm Hải mắt sáng lên, quay đầu nhìn Bảo Bình và Mộ Dung Tuyết: "Hai vị sư đệ sư muội, thời gian ba ngày quý giá, chúng ta mau chóng nhập định tu luyện đi."
"Được, Lâm sư huynh." Mộ Dung Tuyết gật đầu, thân hình khẽ động, lướt lên một chiếc bệ đá bên trái, bắt đầu ngồi xếp bằng nhập định. Lâm Hải cũng chọn chiếc bệ đá ở giữa.
Bảo Bình nhìn chiếc bệ đá còn lại, rồi nhìn về phía màn sương mù xám xịt dày đặc ở phía cuối hồ nước — nơi ranh giới dẫn vào Tầng Thứ Hai của cấm địa. Hắn bước lên bệ đá bên phải, vờ như ngồi xuống bế quan, nhưng thực chất tai và mắt hắn đang căng ra hết cỡ để giám sát hai người bên cạnh.
Một canh giờ... hai canh giờ trôi qua...
Khi Lâm Hải và Mộ Dung Tuyết hoàn toàn chìm sâu vào trạng thái nhập định sâu sắc, xung quanh thân thể bọn họ bao bọc bởi từng tầng linh khí dày đặc, Bảo Bình chầm chậm mở mắt ra. Đôi mắt xám bạc của hắn lóe lên tia lạnh lùng độc ác của một con cáo già.
Hắn nhẹ nhàng đứng dậy khỏi bệ đá, thân hình hóa thành một đạo tàn ảnh vô thanh vô sắc, mượn sự che chở của sương mù linh khí đậm đặc, chớp mắt đã biến mất khỏi khu vực Linh Tuyền, lao thẳng về phía màn sương mù xám xịt dẫn vào Tầng Thứ Hai.
---
Vù...
Bước qua ranh giới tầng thứ nhất, áp lực xung quanh thình lình tăng lên gấp năm lần. Không khí không còn mùi linh khí thanh mát nữa, mà nồng nặc một mùi tanh hôi của máu và mùi thối rữa của tử khí. Bầu trời nơi này hoàn toàn là một màu đỏ tía quỷ dị.
Mặt đất bên dưới đầy rẫy những khúc xương thối khổng lồ của những sinh vật không rõ tên tuổi, có những bộ xương dài tới mười trượng, dù đã qua mười vạn năm vẫn tỏa ra uy áp khiến người ta kinh hãi.
"Nơi này mới thực sự là chiến trường phong ma cổ đại."
Bảo Bình sắc mặt ngưng trọng, vận chuyển Huyền Thiên Thôn Phệ Quyết bao bọc lấy toàn thân để chống lại sự ăn mòn của tử khí xung quanh. Theo bản đồ trong thức hải, hắn nhanh chóng lướt đi giữa những khe xương khổng lồ.
Khè khè khè...
Đột nhiên, từ trong một đống xương vụn bên cạnh, ba đạo bóng đen quỷ dị thình lình lao vọt ra. Đó là ba sinh vật hình người nhưng toàn thân bọc trong một lớp khói đen đặc, khuôn mặt dữ tợn không có ngũ quan, chỉ có đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa — Ma Ảnh Cấp Thấp! Uy áp trên người bọn chúng tương đương với tu sĩ Luyện Khí tầng năm trung kỳ.
"Yêu ma quỷ quái, cút ra cho ta!"
Bảo Bình lạnh lùng quát, không hề giảm tốc độ, tay phải đưa lên liên tiếp búng ra ba phát Huyền Thiên Chỉ Pháp — Biến Thể Vô Ảnh.
Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!
Ba đạo kình khí vô hình phối hợp với linh lực tầng sáu mới đột phá, mang theo tốc độ như chớp giật xuyên thủng lồng ngực của ba đạo Ma Ảnh.
Gào...
Ba đạo Ma Ảnh đau đớn gầm thảm, thân hình khói đen của bọn chúng vỡ vụn ra. Ngay lập tức, ký hiệu vòng tròn trên ngực Bảo Bình phát ra lực hút mãnh liệt, đem toàn bộ ba luồng khói đen tàn hồn của ma vật nuốt chửng sạch sẽ.
Một luồng năng lượng tà dị, lạnh lẽo nhưng vô cùng mạnh mẽ đổ vào người hắn. Khác với linh lực của tu sĩ hay yêu thú, năng lượng của ma vật này có phần bạo liệt hơn, nhưng dưới sự luyện hóa tàn bạo của Huyền Thiên Thôn Phệ Quyết, nó nhanh chóng bị gột rửa sạch tạp chất, hóa thành năm giọt linh lực chất lỏng trong suốt đổ vào hồ nước đan điền.
"Năng lượng của ma vật này... chất lượng còn cao hơn cả yêu thú!" Bảo Bình mắt sáng rực lên. Đối với người khác, nơi này là vùng đất chết cửu tử nhất sinh, nhưng đối với hắn — kẻ nắm giữ công pháp thôn phệ, nơi này chính là một thiên đường săn bắn tột cùng!
Hắn không còn trốn tránh nữa, mà chủ động bộc phát ra một chút khí tức, vừa điên cuồng lao về phía tầng thứ ba, vừa tàn nhẫn vây quét, giết chóc và cắn nuốt toàn bộ những đạo Ma Ảnh lao tới cản đường.
Mười con... hai mươi con... năm mươi con Ma Ảnh cấp thấp bị hắn dùng kiếm chỉ đánh nát, hút khô sinh cơ. Hồ nước linh lực trong đan điền hắn điên cuồng mở rộng, tu vi từ Luyện Khí tầng sáu sơ kỳ vững vàng vọt lên Luyện Khí tầng sáu trung kỳ, rồi hướng thẳng tới đỉnh phong!
Cho đến nửa ngày sau, Bảo Bình đã đứng trước một bức tường năng lượng màu huyết hồng khổng lồ cao chọc tầng mây — ranh giới dẫn vào Tầng Thứ Ba Của Cấm Địa.
Từ bên trong bức tường huyết hồng kia, từng đợt tiếng gầm thét trầm đục, mang theo một sự oán hận và tà ác tột cùng của vạn ma mười vạn năm trước vọng ra, khiến linh hồn người nghe như muốn rách nát. Mà ở chính giữa bức tường trận pháp, có một khe hở nhỏ, nơi một thanh gương cổ bằng đá mờ nhạt, bám đầy rêu xanh đang lơ lửng giữa không trung, tỏa ra vạn đạo hào quang màu vàng kim để trấn áp khe hở kia.
Huyền Thiên Kính! Pháp bảo tối cao trấn áp phong ấn!
"Tìm thấy ngươi rồi." Bảo Bình hít một hơi thật sâu, chầm chậm bước tới gần thanh gương cổ, năm ngón tay siết chặt lại. Thời khắc định mệnh lật nhào Thần Phong Môn, chính thức bắt đầu từ bước đi này.