Tại một khu vực đầm lầy chết chóc nằm ở phía Tây của Huyết Sát Yêu Cốc, bầu không khí nơi đây ngập tràn mùi lưu huỳnh độc hại và sắc tím của những loài hoa độc. Trên một thân cây cổ thụ khô héo, ba bóng người mặc trường bào màu huyết dụ, trên mặt đeo mặt nạ hình đầu lâu rỉ máu đang lẳng lặng đứng đó như ba pho tượng chết.
Trên ngực áo của bọn họ, có thêu một chữ "Triệu" nhỏ màu vàng kim. Đây chính là ba vị cao thủ át chủ bài của Triệu gia ngoại môn – Triệu gia Tam Đại Huyết Vệ. Kẻ đứng đầu tên là Huyết Nhất, tu vi đạt tới nửa bước Trúc Cơ, hai kẻ còn lại là Huyết Nhị và Huyết Tam, tu vi đều ở mức Luyện Khí tầng tám đỉnh phong. Bọn họ quanh năm làm những nhiệm vụ ám sát bí mật cho Triệu gia, bàn tay đã nhuốm đầy máu của vô số thiên tài từ các tông môn khác.
Vút!
Một con chim ưng bằng linh lực màu đỏ từ xa bay tới, rơi vào tay Huyết Nhất rồi biến thành một dòng chữ ánh sáng: "Mục tiêu đang ở khu vực hang đá phía Bắc, tu vi vừa đột phá Luyện Khí tầng bốn. Giết không cần luận tội, mang đầu về nhận thưởng."
Huyết Nhất bóp nát dòng chữ ánh sáng, giọng nói khàn khàn như tiếng xác chết sống dậy phát ra từ sau chiếc mặt nạ đầu lâu: "Mục tiêu đã xuất hiện. Luyện Khí tầng bốn sơ kỳ... Hừ, tên nhóc này tiến cảnh quả thực nhanh, trách không được gia chủ lại ra lệnh cho ba người chúng ta đồng loạt xuất động."
"Đại ca, một tên nhóc Luyện Khí tầng bốn, cần gì ba người chúng ta ra tay?" Huyết Tam cười lạnh một tiếng, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt. "Một mình ta chỉ cần một chiêu là có thể vặn gãy cổ hắn, đem xác hắn cho con đỉa hút máu ở đầm lầy này ăn sạch."
"Không được khinh địch. Kẻ này có thể một kiếm phế đi Kiếm Vô Tâm, trên người chắc chắn có chí bảo phòng ngự hoặc bí pháp quái dị." Huyết Nhị tính tình cẩn trọng hơn, nhàn nhạt mở miệng. "Chúng ta xuất thủ phải như sư tử vồ thỏ, dùng lôi đình vạn quân chi thế lập tức gạt bỏ mọi rủi ro, tránh đêm dài lắm mộng."
"Huyết Nhị nói đúng." Huyết Nhất gật đầu, thân hình đột ngột lướt đi như một làn khói máu. "Đi! Kết thúc việc này nhanh chóng, ta không muốn ở lại cái nơi đầy mùi thối tha của yêu thú này quá lâu."
Vút! Vút! Vút!
Ba đạo hồng quang nhanh như chớp giật vạch phá màn sương độc màu tím, lao thẳng về phía khu vực hang đá phía Bắc nơi Hoài Bảo đang dừng chân.
Cùng lúc đó, cách đó ba mươi dặm, Hoài Bảo đang đứng trước một đầm nước màu đen kịt. Nhờ vào thần thông mới tiến hóa Thiên Đạo Thính Địa, bước chân của cậu dẫm lên mặt đất có thể cảm nhận được những mạch khoáng năng lượng ngầm chuyển động.
"Bảo nhi, dưới đáy cái đầm nước này sâu năm mươi trượng, có một株 'Huyết Long Thảo' ba trăm năm tuổi đang chuẩn bị trưởng thành!" Chuông Thủ Nhân ở trong đan điền reo lên. "Huyết Long Thảo là thánh dược bồi bổ khí huyết và thể chất, nếu ngươi có được nó, lực lượng cơ thể có thể ngạnh sinh sinh đột phá lên mức ba vạn cân, tương đương với yêu thú bậc ba sơ kỳ!"
Hoài Bảo mắt sáng lên: "Được, để đệ tử xuống hái!"
Tuy nhiên, ngay khi cậu vừa định vận chuyển linh lực nhảy xuống đầm nước đen, thần thông Thiên Đạo Thính Địa dưới lòng bàn chân đột ngột truyền về một chuỗi rung động vô cùng mãnh liệt, mang theo luồng sát khí bạt mạng, tanh máu đang lao đến từ khoảng cách ba dặm với tốc độ kinh hoàng.
"Ba luồng hơi thở... một kẻ nửa bước Trúc Cơ, hai kẻ Luyện Khí tầng tám đỉnh phong!" Hoài Bảo sắc mặt hơi trầm xuống, dừng ngay động tác lại. Cậu nắm chặt lấy chuôi thanh Thiên Đạo Kiếm, xoay người nhìn về hướng khu rừng rậm phía sau: "Đến nhanh thật. Xem ra Triệu Bất Phàm thực sự không thể chờ đợi thêm được nữa rồi."
"Haha, ba tên Luyện Khí cấp cao của Triệu gia sao?" Chuông Thủ Nhân cười lạnh. "Bảo nhi, không cần trốn. Địa hình nơi đây hiểm trở, đầm nước đen này có chứa độc tố ăn mòn linh lực cực mạnh. Hãy mượn địa hình nơi này để chôn cất ba con chó săn của Triệu gia!"