Toàn bộ Thiên Kiếm Quảng Trường đang từ bầu không khí hoan hô sôi động bỗng chốc rơi vào trạng thái im phăng phắc như tờ. Mười mấy vị tu sĩ giáp đen của Chấp pháp đường đứng dàn trận, xích sắt linh lực trên tay bọn họ phát ra tiếng kêu loảng xoảng lạnh lẽo, những luồng khí kình xám xịt tỏa ra khóa chặt mọi ngả đường lui của Hoài Bảo.
Những đệ tử ngoại môn bên dưới ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Vừa mới một khắc trước, thiếu niên áo vải kia còn là quán quân vinh quang của cả ngoại môn, vậy mà chớp mắt một cái đã trở thành "nghịch tặc cấu kết tà phái"?
Hoài Bảo đứng giữa vòng vây, tấm ngọc bài nội môn màu tím trong tay vẫn còn vương hơi ấm. Cậu không hề tỏ ra hoảng loạn, đôi mắt vàng kim rực rỡ từ từ thu liễm lại thành màu đen sâu thẳm, bình thản nhìn thẳng vào khuôn mặt đang vặn vẹo vì đắc ý của Triệu Bất Phàm trên khán đài cao.
"Triệu trưởng lão, ngươi nói ta cấu kết tà phái, giết người đoạt bảo, không biết chứng cứ ở đâu?" Hoài Bảo thanh âm không cao, nhưng dưới sự vận chuyển của linh lực tinh thuần, nó truyền vào tai từng người có mặt tại quảng trường một cách rõ mồn một. "Nếu chỉ dựa vào một câu nói vô căn cứ của ngươi mà đòi bắt quán quân ngoại môn, Chấp pháp đường của Thiên Kiếm Tông từ bao giờ lại trở thành tư đường của Triệu gia các ngươi vậy?"
"To gan nghịch tặc! Đến nước này còn dám ngậm máu phun người, bôi nhọ Chấp pháp đường!" Triệu Bất Phàm sắc mặt thoạt xanh thoạt trắng, hắn không ngờ một tên nhóc mười sáu tuổi trong tình cảnh này lại có thể trấn định và sắc bén đến thế. Hắn phất mạnh ống tay áo, từ trong ngực áo rút ra một mảnh lệnh bài bằng đồng rỉ sét, ném thẳng xuống mặt đất trước mặt Hoài Bảo.
Cạch!
Mảnh lệnh bài đồng rỉ sét chạm vào đá hắc thạch phát ra tiếng vang khô khốc. Trên bề mặt mảnh đồng, một chữ "Tịch" màu huyết dụ hiện lên vô cùng quỷ dị, tỏa ra một luồng khí tức âm hàn, mục rữa.
"Đây chính là Tịch Diệt Lệnh của Tịch Diệt Tông – ma bang tà phái khét tiếng phương Nam!" Triệu Bất Phàm lớn tiếng quát, giọng nói đầy vẻ chính nghĩa lẫm liệt. "Đêm qua, mật thám của Chấp pháp đường ta mật báo, phát hiện có tu sĩ tà phái lén lút tiếp cận tiểu viện của ngươi tại Kiếm Thúy Phong. Sau khi truy quét, chúng ta tìm thấy vật này rơi rớt ngay sát vách phòng ngủ của ngươi! Ngươi tự xưng là tiều phu thôn Thanh Khê, nhưng một tên phàm nhân làm sao có thể trong vòng ba tháng ngắn ngủi đột phá liên tiếp, lại có công pháp phòng ngự hoàng kim quái dị kia? Rõ ràng là ngươi đã tiếp thụ truyền thừa ma công của Tịch Diệt Tông, trà trộn vào Thiên Kiếm Tông ta làm nội gián!"
Lời vừa thốt ra, không ít trưởng lão trên khán đài đều khẽ biến sắc. Tịch Diệt Tông mười năm qua hoạt động vô cùng bí ẩn và tàn nhẫn ở vùng biên thùy Nam Hoang, vũng bùn tanh máu của tụi chúng đã chôn vùi không biết bao nhiêu tu sĩ chính đạo. Nếu Hoài Bảo thực sự có liên quan đến Tịch Diệt Tông, thì dù hắn có là thiên tài vạn năm đi chăng nữa, Thiên Kiếm Tông cũng tuyệt đối không thể dung thứ.
Vương Thanh đứng ở hàng ghế phía sau, sắc mặt đại biến. Ông lập tức nhận ra mảnh lệnh bài kia chính là Triệu Bất Phàm tự tay gài bẫy. "Đêm qua có tu sĩ lén lút tiếp cận tiểu viện" – chẳng phải Triệu Bất Phàm đang ám chỉ chính ông sao? Lão tặc này một mũi tên trúng hai đích, vừa muốn đóng đinh Hoài Bảo vào tội phản đồ, vừa ngầm cảnh cáo Vương Thanh không được can thiệp vào. Vương Thanh mím môi, trong lòng run rẩy nhưng trước uy thế của Chấp pháp đường, ông không dám đứng ra biện hộ.
Dưới đài, Hoài Bảo nhìn chằm chằm vào miếng Tịch Diệt Lệnh dưới đất, trong lòng đột ngột dâng lên một luồng huyết hải thâm thù cuồn cuộn.
Chữ "Tịch" kia, luồng khí tức âm hàn kia... Hắn làm sao có thể quên được? Chính thứ khí tức chết chóc này ba tháng trước đã bao phủ lấy thôn Thanh Khê, chính những kẻ mặc áo bào thêu chữ này đã tàn sát cha mẹ hắn, rượt đuổi hắn đến tận cùng hẻm núi!
Trong đan điền của Hoài Bảo, Chuông Thủ Nhân khẽ thở dài một tiếng: "Bảo nhi, bình tĩnh. Lão tặc này dùng kế ly gián, muốn mượn tay tông môn danh chính ngôn thuận giết ngươi để diệt khẩu và đoạt bảo. Nhẫn nhịn một chút, để ta xem Đại Trưởng Lão có thái độ gì."
Hoài Bảo hít một hồi trọc khí, cưỡng ép ngọn lửa hận thù trong lòng xuống, cười lạnh một tiếng: "Triệu trưởng lão quả thực là thần cơ diệu toán. Một mảnh đồng nát do ngươi tự mang tới, liền có thể định tội ta? Nếu ta nói, mảnh lệnh bài này là do chính ngươi tự tay ném vào viện của ta đêm qua để ngậm máu phun người, thì sao?"
"Càn rỡ! Ngươi tìm cái chết!" Triệu Bất Phàm giận dữ hét lớn, linh lực Trúc Cơ kỳ bộc phát, áp lực mạnh mẽ ép thẳng xuống vai Hoài Bảo. "Chấp pháp đệ tử nghe lệnh, nếu nghịch tặc phản kháng, trực tiếp chém chết tại chỗ, không cần lưu tình!"
"Rõ!"
Mười mấy tên tu sĩ giáp đen đồng loạt động thủ, xích sắt linh lực hóa thành những con mãng xà đen kịt phóng lao về phía tứ chi của Hoài Bảo.
"Chậm đã."
Giữa bầu không khí căng thẳng lên đến đỉnh điểm, một giọng nói già nua, khàn khàn nhưng ẩn chứa uy nghiêm tối cao bỗng nhiên vang lên từ vị trí trung tâm khán đài. Giọng nói này không lớn, nhưng ngay khi truyền ra, toàn bộ áp lực Trúc Cơ kỳ của Triệu Bất Phàm liền tan biến như khói mây, mười mấy sợi xích sắt linh lực của đám đệ tử giáp đen cũng bị một lực lượng vô hình đóng băng giữa không trung, không thể tiến thêm một tấc nào.
Ngoại Môn Đại Trưởng Lão chậm rãi mở mắt ra. Đôi mắt ông đục ngầu, nhìn thấu hồng trần, lặng lẽ lướt qua Triệu Bất Phàm, rồi dừng lại trên người Hoài Bảo.