Tại trung tâm đài số ba, một thanh niên cao lớn mặc trường bào thêu hình mãnh hổ đang một mình vung vẩy một cây cự kiếm nặng nề, mỗi một kiếm của hắn chém ra đều mang theo kình phong cuồng bạo xé rách không khí, đánh văng hai ba người cùng lúc. Kẻ này tên là Hổ bạt, tu vi Luyện Khí tầng năm đỉnh phong, là một trong những ứng cử viên sáng giá cho vị trí top đầu của đài số ba.
Hổ Bạt quét mắt một vòng quanh đài, đếm thấy số lượng người vẫn còn khoảng hơn một trăm hai mươi người, hắn gầm lên một tiếng như hổ gầm: "Đám phế vật các ngươi tự mình nhảy xuống đài đi, để lão tử mất công ra tay làm gì!"
Nói rồi, ánh mắt hung hãn của hắn lướt qua đám đông, cuối cùng dừng lại trên người Hoài Bảo đang đứng thong dong ở một góc. Thấy Hoài Bảo ăn mặc mộc mạc, vẻ mặt lại bình thản như đi dạo vườn hoa, Hổ Bạt cảm thấy vô cùng ngứa mắt. Hắn vác cây cự kiếm lên vai, sải bước dài hướng về phía Hoài Bảo, mặt đất hắc thạch dưới chân hắn vang lên những tiếng rầm rầm nặng nề.
"Tên nhóc áo vải kia, nhìn ngươi lạ mặt lắm, chắc là tân đệ tử đúng không?" Hổ Bạt cười gằn, chĩa cây cự kiếm to bản vào mặt Hoài Bảo. "Một tên tân binh mà dám đứng ở đây lâu như vậy, xem ra vận khí của ngươi tốt lắm. Nhưng vận khí của ngươi đến đây là hết rồi! Tự mình cút xuống, hay để lão tử đập gãy hai chân ngươi rồi ném xuống?"
Hoài Bảo nhìn gã khổng lồ trước mặt, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt: "Muốn ta xuống đài, phải xem cây kiếm của ngươi có đủ nặng hay không."
"Tốt! Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt! Thừa nhận một kiếm của lão tử đây! Cuồng Hổ Toàn Phong Trảm!"
Hổ Bạt giận dữ, hắn hét lớn một tiếng, linh lực màu hệ thổ xám xịt bộc phát cuồn cuộn xung quanh thân thể. Hắn dùng hai tay nắm chặt chuôi cự kiếm, thân hình xoay tròn một vòng lấy đà, mượn quán tính khủng khổng mang theo lực lượng vạn cân chém mạnh từ trên đỉnh đầu Hoài Bảo xuống. Kiếm thế hung hãn như một con mãnh hổ vồ mồi từ trên núi cao, ép tới mức làn sương mù xung quanh biến mất sạch sẽ.
Những đệ tử khác trên đài thấy Hổ Bạt ra chiêu toàn lực đều lộ ra vẻ mặt thương hại nhìn Hoài Bảo: "Tên nhóc kia tiêu đời rồi. Sức mạnh của Hổ Bạt sư huynh ở ngoại môn nổi tiếng là vô địch thiên hạ, một kiếm này cho dù là Luyện Khí tầng sáu cũng không dám đỡ thẳng."
Đối mặt với đòn đánh hủy diệt này, Hoài Bảo vẫn đứng im bất động. Tuy nhiên, trong đan điền của cậu, luồng linh lực màu vàng kim của Thiên Đạo Chuông Kinh đã bắt đầu vận chuyển với tốc độ chóng mặt. Cậu muốn kiểm tra xem, sức mạnh thể chất thuần túy của mình sau khi đạt Luyện Khí tầng ba kết hợp với Kim Chung Hộ Thể có thể chống đỡ được đòn đánh toàn lực của một kẻ Luyện Khí tầng năm đỉnh phong hay không.
"Kim Chung Hộ Thể, ngưng!"
Hoài Bảo khẽ quát thầm trong lòng. Một lớp hào quang vàng kim rực rỡ đột ngột bộc phát, ngưng tụ ngay trên cánh tay trái của cậu thành một cấu trúc khiên chuông mờ ảo nhỏ bằng cái mâm. Cậu không rút kiếm, mà đưa thẳng cánh tay trái lên đỡ diện rộng chiêu cự kiếm của Hổ Bạt.
OÀNG!!!
Một tiếng nổ chói tai vang dội khắp quảng trường, giống như một tia sét đánh trúng vào một cái chuông đồng khổng lồ. Sóng xung kích cuồng bạo thổi quét ra xung quanh làm cho mặt đất hắc thạch dưới chân hai người xuất hiện những vết nứt lan tỏa như mạng nhện.
Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt nhìn vào tâm vụ nổ. Họ tưởng rằng sẽ nhìn thấy cảnh tượng Hoài Bảo bị chém thành hai nửa, hoặc ít nhất cũng bị đập nát cánh tay văng xuống đài. Nhưng cảnh tượng thực tế lại khiến bọn họ hoàn toàn hóa đá.
Hoài Bảo vẫn đứng vững như bàn thạch tại chỗ, chân trái lùi nửa bước sâu vào mặt đá để triệt tiêu lực lượng. Cánh tay trái của cậu, được bao phủ bởi lớp sương vàng kim mỏng manh, cư nhiên lại ngạnh sinh sinh đỡ chặt lấy lưỡi cự kiếm sắc bén của Hổ Bạt, không hề dịch chuyển mảy mươi một tấc nào!
"Cái... cái gì?! Dùng tay không đỡ cự kiếm của lão tử?!" Hổ Bạt trợn mắt há mồm, trong lòng dâng lên một nỗi kinh hoàng tột độ chưa từng có. Hắn cảm thấy thanh cự kiếm của mình giống như vừa chém vào một ngọn núi thần bằng vàng ròng, lực phản chấn cực mạnh truyền ngược lại làm cho hai bàn tay hắn rách da, máu chảy ròng rọc, các thớ cơ bắp đau nhói như muốn đứt đoạn.
"Sức mạnh của ngươi, chỉ có thế thôi sao?" Hoài Bảo ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng nhìn Hổ Bạt.
Cậu đột ngột tiến lên một bước, cánh tay phải siết chặt thành nắm đấm, linh lực vàng kim quán chú đầy đủ, mang theo thế lực của hai vạn cân đấm thẳng vào bụng Hổ Bạt.
BÙM!
Một tiếng nổ trầm đục vang lên. Hộ thể linh lực màu xám của Hổ Bạt vỡ nát như gương kính, cả cơ thể khổng lồ nặng hơn hai trăm cân của hắn bay thẳng lên không trung cao tới vài trượng, phun ra một vòi máu tươi dài, rồi rơi bịch xuống ngoài rìa đài thi đấu, ngất đi ngay lập tức.
Một đấm, đánh bại vị trí top đầu Luyện Khí tầng năm đỉnh phong!
Toàn bộ đài thi đấu số ba lập tức im lặng như nghĩa địa. Những đệ tử còn lại nhìn Hoài Bảo với ánh mắt tràn đầy sự sợ hãi và sùng bái tột cùng, không một ai dám có ý định khiêu khích cậu nữa. Đúng lúc này, tiếng chuông của trọng tài vang lên vang dội:
"Đài số ba, số lượng người còn lại vừa vặn một trăm người! Trận đấu kết thúc! Một trăm người trên đài chính thức thông qua vòng một!"
Hoài Bảo thu nắm đấm lại, thần sắc bình thản bước xuống đài. Trận chiến này giúp cậu hiểu rõ hơn về uy lực khủng khiếp của Kim Chung Hộ Thể. Công pháp của Thiên Đạo Môn, quả thực vượt xa mọi công pháp tầm thường của thế giới này.