Chương 23: TRẬT TỰ GIỮA HỖN LOẠN

Đêm xuống, đoàn xe di cư trở thành một xã hội thu nhỏ giữa rừng già. Những đống lửa được đốt lên, khói bốc lên nghi ngút nhưng không làm át đi mùi hôi thối của xác sống từ những chiếc xe bỏ hoang gần đó. Gia đình Lâm ngồi co cụm trong chiếc SUV. Họ nhìn ra ngoài, thấy những gia đình khác đang chia nhau những mẩu bánh khô khốc. Một người lính trẻ đang chia khẩu phần nước: mỗi người một nắp chai. "Căng thẳng thật," Lâm Dương lẩm bẩm, cậu vẫn đeo găng tay cách điện để che giấu dị năng. "Nhìn kìa, đằng kia có một nhóm người đang cãi nhau vì một hộp sữa." Thật vậy, cách xe họ vài mét, một gã đàn ông lực lưỡng đang giật lấy hộp sữa trên tay một người phụ nữ gầy gò. Không ai can thiệp. Những người lính đứng nhìn, súng gác trên vai, gương mặt vô cảm. "Quân đội ở đây cũng chỉ là cái vỏ," ông Kiến Quốc nhận xét. "Họ không còn đủ lương thực để duy trì trật tự. Họ chỉ có thể giữ cho đoàn xe không bị tan rã, còn bên trong, ai mạnh người đó sống." Bà Ngọc Lan nhìn bà mẹ đang khóc vì mất hộp sữa, lòng bà thắt lại. Bà định mở cửa sổ, nhưng Lâm Hạ đã giữ tay mẹ lại. "Đừng," Hạ nói, ánh mắt cô không chút cảm xúc. "Nếu mẹ cho bà ấy, mười người khác sẽ đến xin mẹ. Và nếu chúng ta có sữa, chúng ta sẽ thành mục tiêu. Mẹ muốn bị cướp hay muốn làm anh hùng nhưng chết đói?" Bà Ngọc Lan cúi đầu, lòng nặng trĩu. Sự sinh tồn ở đây là sự đối chọi gay gắt giữa lương tâm và lý trí. Đột nhiên, một tiếng cười vang lên từ phía xe chỉ huy của quân đội. Một người đàn ông mặc đồ thường phục, đeo đầy vàng bạc trên cổ, bước xuống. Hắn ta được những người lính bảo vệ như một vị vua. "Đó không phải là chỉ huy quân đội," Lâm Hạ nheo mắt nhìn. "Đó là kẻ nắm giữ nguồn lực. Ở đây, quân đội đang phục vụ cho kẻ có lương thực, chứ không phải cho nhân dân." "Chúng ta cần tìm hiểu xem nguồn thực phẩm của chúng nằm ở đâu," Lâm Dương nói. "Nếu chúng ta cần đi xa, chúng ta không thể dựa vào lượng đồ ít ỏi trong không gian của mẹ mãi được." "Không," Lâm Hạ cắt lời em trai. "Chúng ta không dựa vào chúng. Chúng ta chỉ cần thông tin về con đường phía trước. Đừng bao giờ đụng vào kho lương thực của chúng. Những kẻ nắm giữ nguồn sống trong đoàn xe này... chúng còn nguy hiểm hơn cả con Alpha ngoài kia." Đêm đó, trong chiếc xe SUV chật chội, gia đình Lâm không ngủ. Họ lắng nghe những âm thanh của đoàn xe: tiếng khóc, tiếng cầu nguyện, và cả tiếng dao kéo va chạm của những cuộc thanh trừng ngầm. Thế giới này không còn là của những người tử tế nữa.
Chương trước Chương tiếp
Chọn chương
Bình luận
Báo lỗi chương
Chỉnh chữ